Tán gái, châm ngôn hay, status hay, thơ hay, câu nói hay Tin nhắn chúc mừng, tin nhắn đẹp, tán gái, truyện hay

Tổng hợp truyện kinh dị Creepypasta (Phần 54)

Tổng hợp truyện kinh dị Creepypasta (Phần 54)

Cùng đến với serie những mẩu truyện rùng rợn Creepy phần 54.

1/ Hai chị em

_ Chị ơi... Chị!
_ Đừng gọi nữa, để chị ngủ!
Đứa em gái lại lủi thủi một mình. Hôm nay chị nó mệt. Nó định hỏi xem chị nó ăn gì để nó nấu. "Thôi đành vậy, pha cho chị cốc sữa đế chị uống"
Nó bê hộp sữa lên phòng. Lấy phích nước nóng. Bỗng nó tuột tay. Cái phích rơi xuống đất, vỡ toang. Nước sôi đổ lênh láng ra người chị nó.
Chị nó gào lên một tiếng thảm thiết, và chết trên đường đến bệnh viện....

----1 tháng sau----

Nó tự chôn chặt lòng mình. Thả nhẹ chiếc lá xuống hồ nước, và một giọt nước mắt khẽ rơi... rơi rất nhẹ... chạm vào mặt nước bình yên...
Nhìn qua mặt nước, nó bỗng thấy khuôn mặt chị nó phản chiếu đằng sau!
Nó giật mình quay lại... Chẳng có ai cả... Chỉ có nó đứng một mình trên cây cầu này mà thôi.
Rồi nó bật khóc!

---- 49 ngày ----

Gia đình nó làm một bữa ăn đưa tiễn chị nó về nơi chín suối, bữa ăn có mời cả người yêu của chị nó. Nó cố gắng cắn chặt môi, tưởng như bật máu! Nó xin nghỉ sớm và lên phòng. Căn phòng cô đơn quá. Lẽ ra chị nó đã ở đây...
Nó mở cửa phòng, và vội vã bước lùi lại!!!!
Trong bóng tối, nó cảm giác như chị nó đứng trong phòng, nhìn nó!
Nó vội vã bật đèn. Không có ai cả.
Một bàn tay đặt lên vai nó từ phía sau. Nó hét toáng lên và quay mặt lại. Thì ra là Tuấn - người yêu cũ của chị ấy. Tuấn xoa tóc nó:
_ Em sao thế? Đau buồn lắm à?
Nó gục đầu vào vai Tuấn và khóc...

----giỗ đầu---

Nó đã chuyển nhà được nửa năm. Gia đình không muốn ở lại nơi khiến cho họ đau buồn. Nó biết rằng dù có chuyển nhà thì chị nó vẫn luôn đi theo nó. Nó từng nhìn thấy chị ấy xõa tóc ngồi trên ban công, hoặc là hình ảnh chị đang nhìn nó chằm chằm khi đang ngủ. Nó cảm nhận được hết, nhưng nó không hé răng nửa lời...

Những ngày này làm nó nhớ về chị ấy. Nó vốn là đứa mau nước mắt. Nó vẫn còn buồn. Nhưng hình Như Tuấn thì không như thế. Tuấn vẫn qua nhà nó thường xuyên, nhưng chủ yếu là để đưa nó đi chơi với lý do "cho khuây khỏa đầu óc". Nó nhận ra Tuấn đang tán tỉnh nó! Nó cự tuyệt!

Ngày giỗ đầu, đương nhiên Tuấn đến. Tuấn vào bếp cùng nó. Bố mẹ nó đi ra mộ chị trước, để 2 đứa ở nhà nấu nướng. Bỗng Tuấn bảo "Em đi lên phòng nghỉ trước đi, để anh làm cho". Nó ngoan ngoãn gật đầu. Thực sự nó không có tâm trạng tốt...
Nó thiếp đi trên chiếc giường ngủ...

BỪNG TỈNH!

Tuấn giữ chặt hai tay nó. Mắt hắn hiện lên rõ ý đồ cưỡng đoạt nó. Nó sợ hãi. Nó giãy giụa. Nó đạp. Nó cào cấu. Không ăn thua. Tuấn quá khỏe!!!
Rồi nó khóc... Nó nghĩ rằng mình đã buông xuôi... Nhắm chặt mắt..
Bỗng Tuấn ngừng lại.
Nó hé mở đôi mi. Và nó thấy CHỊ NÓ!
Chị nó giờ chỉ còn là cái bóng mờ mờ. Chị ấy từ từ đưa tay lên chỉ vào mặt Tuấn và nói, giọng vang vang như từ cõi xa vọng về.
_ BUÔNG... EM... GÁI... TAO RA!
Tuấn có thoáng sợ hãi. Nhưng hắn cười. Hắn cười man dại.
_ Mày chết rồi thì làm gì được tao???
Chị nó có vẻ tức giận thực sự. Chị lao về phía hắn. Nhưng chị đi xuyên qua người hắn, và đúng là chẳng hề làm được gì hết.
Hắn nới lỏng tay. Và nó tận dụng cơ hội, cắn một nhát thật mạnh vào tay hắn và vùng dậy.
Hắn đuổi theo. Túm được tay nó. Nó hét lên. Hắn hoảng sợ và cầm con dao gọt hoa quả đâm một nhát sắc ngọt vào tim nó!
Nó gục xuống. Hắn buông con dao...

----Hôm sau---

Hắn đã bị bắt. Còn mọi người không ai nghĩ rằng nó sống sót sau cú đâm đó.
Thế nhưng, như một phép lạ. Nó tỉnh giấc và dần dần hồi phục.
Đến ngày xuất viện. Nó thức cả đêm trong phòng, chờ hình bóng chị nó hiện ra. Nó muốn khoe với chị rằng nó không sợ chị, nó yêu chị nó rất nhiều!
Nhưng chị nó không đến.
Đêm sau, và những đêm sau nữa, chị nó cũng không đến...
Và nó đã hiểu... Ai mới là người cho nó sự sống...
Từ đó, cứ vào ngày giỗ chị nó, nó làm 2 bát cơm cúng. Một dành cho chị nó, một dành cho nó.

2/ Wristbands (Băng đeo cổ tay)

Khi bạn nhập viện, nhân viên bệnh viện sẽ đeo vào cổ tay bạn một chiếc băng đeo màu trắng có viết tên bạn trên đó. Có rất nhiều chiếc băng đeo với màu sắc khác nhau biểu tượng cho nhiều điều khác nhau. Trong đó băng đeo màu đỏ sẽ được đeo vào cổ tay của người chết.

Có một vị bác sĩ làm việc vào ca đêm trong một bệnh viện trường học. Ông ta vừa mới hoàn tất một ca mổ và đang trên đường đi xuống tầng hầm. Ông ta bước vào thang máy và khi đó đã có một người khác đang ở trong thang máy. Ông ta tình cờ nói chuyện với người phụ nữ đó khi thang máy đang đi xuống. Khi cánh cửa thang máy mở ra, một người phụ nữ khác định bước vào thì vị bác sĩ đập mạnh vào nút Close và ấn vào nút dẫn đến tầng cao nhất. Đột nhiên, người phụ nữ trong thang máy khiển trách vị bác sĩ vì đã cư xử một cách thô lỗ, và bà ta hỏi tại sao ông ta không để người phụ nữ kia vào.
Vị bác sĩ trả lời "Đó là người phụ nữ tôi vừa mới mổ. Cô ấy đã chết khi tôi vẫn đang phẫu thuật. Cô không thấy chiếc băng đeo màu đỏ mà cô ta đang đeo à?"

Người phụ nữ trong thang máy mỉm cười, nhún vai, và đáp lại "Giống thế này à?"

--------

Có mùi máu khô trong không khí. Vị bác sĩ lạnh người và tê cứng đi vì sợ hãi. Ông ta có thể cảm thấy những giọt mồ hôi đang chầm chậm chảy xuống khuôn mặt ông ta. Ông ta cố gắng mở cửa thang máy, nhưng đèn đột nhiên vụt tắt. Thứ duy nhất mà ông ta có thể nhìn thấy là chiếc băng đeo màu đỏ và cặp mắt đỏ rực của người bệnh nhân. Đột nhiên có một âm thanh chua chát vang lên, và thang máy bắt đầu rơi tự do. Ở khe giữa những cánh cửa thang máy, bạn có thể nhìn thấy ánh đèn khi thang máy băng qua một tầng nào đó. Có những vệt sáng leo lét chiếu xuyên qua người bệnh nhân.

Cô ta không còn mặc áo choàng bệnh nhân nữa. Cô ta không còn là cô ta nữa. Chỉ còn lại hình dáng của một bóng đen. Cái bóng đó bắt đầu phát ra tiếng động như thể nó đang cố di chuyển về hướng vị bác sĩ. Ông ta đã bị dồn vào góc thang máy. Không có nơi nào để chạy, không ai có thể nghe tiếng kêu cứu của ông ta. Chiếc bóng càng tiến đến gần hơn mỗi khi có vệt sáng chiếu lên nó. Vị bác sĩ nhìn sang chỗ khác và không bao giờ nhìn lại về phía cái bóng. Nhưng vào giây phút cuối cùng, thang máy bất ngờ chạm đến điểm dừng. Ánh đèn đã hoàn toàn biến mất, nhưng ông ta vẫn có thể cảm thấy chiếc bóng đang thở sát bên ông ta.

Ông ta chầm chậm quay đầu lại, và khi ông ta nhìn thẳng vào cặp mắt đỏ vô hồn của cái bóng, ông ta bất tỉnh.

--------

Ông ta tỉnh dậy với tình trạng ngơ ngác trên một chiếc giường bệnh, mặc một chiếc áo choàng bệnh nhân màu xanh. Ông ta điên cuồng nhìn xung quanh. Tại sao ông ta lại ở trên giường? Làm thế nào ông ta có thể thoát khỏi thang máy? Y tá đang viết vài dòng trên một bảng ghi chú. Cô ta nhìn sang và nhận thấy vị bác sĩ đã tỉnh dậy.

"Ồ, ông đã tỉnh rồi! Tốt." Ông ta hầu như không thể nói được. Với tất cả sức lực của mình, ông ấy thều thào "Chuyện gì đã xảy ra?" Cô y tá kéo ra một vài tờ giấy từ chiếc bìa đựng và nói "Có một vài công nhân đã tìm thấy ông bất tỉnh trong thang máy. Không có vết thương nào nghiêm trọng, chỉ bị cảm nhiệt. Ông sẽ ổn thôi, đừng lo." Vị bác sĩ buông ra một tiếng thở dài. Đó tất cả chỉ là giấc mơ. Cuối cùng thì chẳng có gì xảy ra.

Cô y tá đặt những tờ giấy lại vào bìa đựng, nhưng cô ta dừng lại hành động đó ngay khi nhìn vị bác sĩ. Cô ta chầm chậm lùi lại bước từng bước ra khỏi căn phòng. Cô ta chạy ra ngoài hành lang, đóng sầm cánh cửa phía sau lưng lại.

Vị bác sĩ tiếp tục ở trong tình trạng tê liệt. Tại sao cô y tá lại làm vậy? Chuyện gì đang xảy ra? Ông ta đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn vào thân thể của mình, vào bàn chân, sang tay phải. Và đôi mắt ông ta dừng lại trên chiếc băng đeo trên cổ tay. Nó đã được đeo ở đó.

Một chiếc băng đeo màu đỏ.

<< Xem phần 53