Tán gái, châm ngôn hay, status hay, thơ hay, câu nói hay Tin nhắn chúc mừng, tin nhắn đẹp, tán gái, truyện hay

Một nghề cho chín còn hơn chín nghề

Một nghề cho chín còn hơn chín nghề

Câu truyện sau sẽ giải thích cho câu tục ngữ: Một nghề cho chín còn hơn chín nghề.

Ở một vùng quê nọ có hai cha con một nhà trồng hoa cùng sinh sống. Người cha chăm chỉ, yêu lao động và được xã hội công nhận thành công trong lĩnh vực trồng hoa. Còn người con có rất nhiều tài. Anh lớn lên trong đầy đủ vật chất và vòng tay yêu thương của người cha. Anh đã học được nhiều nghề, làm được nhiều điều hay. Nhưng ở tuổi 35, anh vẫn là một người vô danh trong xã hội.

Anh luôn suy nghĩ về điều này, vẫn không thể hiểu tại sao mình làm nhiều điều hay mà đến giờ vẫn là người vô danh.

Người cha biết rõ điều đó, bèn nghĩ cách để làm cho con hiểu.

Một hôm, người cha đưa con đến vườn hoa mà ông chuẩn bị thu hoạch. Ông chỉ cây bông hồng to nhất, đẹp nhất và rực rỡ nhất nằm giữa vườn cho cậu con trai và hỏi:

– Con có biết tại sao cây bông hồng kia lại to và đẹp rực rỡ hơn các cây khác không?

– Có phải vì cha mua giống mới không?

– Không phải, người cha đáp, tất cả đều chung một giống hoa con ạ.

– Thế có phải cha tưới cho nó nhiều nước và bón cho nó nhiều chất dinh dưỡng hơn không?

– Cũng không phải. Điều kiện chăm sóc và môi trường sinh trưởng của chúng đều như nhau.

– Vậy thì chắc là đất ở chỗ đó tốt hơn?

– Con lại sai nữa rồi. Đất cũng giống nhau.

Người con không biết trả lời sao nữa. Anh nghĩ mãi nhưng vẫn không thể giải thích nổi.

Lúc này, người cha mới ôn tồn bảo:

– Con có nhận thấy cây bông hồng này ít lá và ít nụ không?

– À đúng rồi. Nhưng như vậy là sao hả cha?

– Trong khu vườn này, chỉ duy nhất có cây bông này là ta thường xuyên nhìn tới. Khi thấy nhiều lá mọc quanh nó, ta tỉa bớt. Khi thấy nó có nhiều chồi, nhiều nụ đâm ra, ta cũng tỉa bớt.

Người con có vẻ hiểu ra điều gì đó, gật đầu liên tục. Người cha tiếp lời:

– Tất cả các cây hồng đều có điều kiện sống như nhau, nhưng cây này lại được đặc ân của ta là tỉa bớt cành, nụ và lá nên chất dinh dưỡng sẽ tập trung vào bông hoa, không bị phân tán đi nơi khác. Chính vì thế nó to hơn, đẹp hơn và rực rỡ hơn.

Trầm ngâm một lúc, ông lại tiếp:

– Cũng như con, tuy con rất giỏi, rất nhiều tài, làm được rất nhiều việc nhưng vẫn giống như những người khác vì con thiếu tập trung, bị phân tán năng lượng và thời gian vào quá nhiều thứ. Con cần phải xác định mình sẽ trở thành người như thế nào trong 5 năm tới. Con đam mê gì nhất, điều gì khiến cho con trăn trở nhất, điều gì khiến con có thể sống chết với nó, không quản khó khăn? Lúc đó con sẽ là người thành công, con trai ạ.

Lúc này, người con đã hiểu ra vấn đề. Anh khóc rồi quỳ xuống hôn vào tay người cha và cảm ơn ông về câu chuyện đã giúp anh nhìn nhận lại cuộc đời.

Câu chuyện đã lắng lại cái kết ở đó với bài học quí báu để đời. Trong vô số bông hồng tuyệt đẹp, thật khó để lựa chọn chỉ một bông hoa đẹp nhất. Trong vô vàn cô gái đẹp, thật khó để các chàng trai tìm được một nửa đích thực của mình. Trong cả biển nghề, liệu chúng ta có thể chỉ chọn một nghề để mà sống, mà yêu hết mình với nó?…

Và dường như câu hỏi ấy vẫn muôn đời bỏ ngỏ. Bởi lẽ chúng ta vẫn thường quan niệm thành công, hạnh phúc là có được cái này, cái nọ: có nhà lầu, xe hơi, có vợ đẹp, con ngoan, có tài sản, quyền thế,… Khi ta chưa có thì muốn có, làm đủ mọi cách để cho có. Khi ta có rồi thì lại sợ mất hoặc xem thường, rồi lại muốn có cái khác. Nếu không có được thì lại buồn phiền, bất mãn, khổ sở.

Mọi nỗi phiền đó đều do ham muốn của ta mà ra. Khi đói thì ta thèm ăn, ăn cho no, rồi ăn cố. Khi khát thì ta thèm uống, nhưng khi uống thì uống những thứ độc hại như rượu, bia, rồi say mèm, ói mửa, ung thư, bệnh tật. Chúng ta vẫn không thể tự “buông bỏ” vì càng cố gắng buông bỏ thì những thứ “có” càng bám đuổi. Càng cố gắng bỏ ham muốn và tham vọng ở lại thì chúng lại càng quay lại “lấp đầy” chúng ta. Vì những thứ “có” trên thế gian này đều là ràng buộc.

Vì vậy “buông bỏ” chính là con đường ngắn nhất để tiến tới hạnh phúc chân thật. Bởi nó mang lại cho chúng ta những giá trị thực của sự giải thoát. Thay vì làm quá nhiểu công việc một lúc thì buông tay là cách tốt nhất để chúng ta tự tìm lại giá trị của bản thân mình, tìm lại động lực, khát vọng, niềm tin, sự đam mê vào một công việc phù hợp với năng lực và điều kiện cá nhân. Từ đó, ta có thể tập trung toàn bộ tình thần, sức lực và tình yêu nghề vào công việc ta lực chọn.

Tuy nhiên, đối với những người chưa có, chưa thỏa mãn được những mong ước, thèm khát, còn mải mê chạy theo vật chất thì việc “buông bỏ” là một việc thật khó làm, vì họ chưa có gì để mà buông bỏ.

Cố gắng là một điều đáng khích lệ nhưng đừng cố gắng vì những thứ có không thuộc về mình.

Nếu mọi thứ có trên cõi đời này đều phải tất tả kiếm tìm, phải tham lam, phải bon chen, lừa lọc thì phải chăng không có lại là một hạnh phúc?

Xem thêm: Vì sao làm nhiều nhưng kết quả lại không bằng người làm ít?