Tán gái, châm ngôn hay, status hay, thơ hay, câu nói hay Tin nhắn chúc mừng, tin nhắn đẹp, tán gái, truyện hay

Thời gian làm phai nhạt tình yêu hay vì chúng ta không hiểu nhau?

Thời gian làm phai nhạt tình yêu hay vì chúng ta không hiểu nhau?

Tình yêu của chúng tôi sau 7 năm đã không còn như lúc đầu tiên.

Hai giờ sáng, anh gọi điện thông báo tin đó cho tôi
Anh: Ngày mai anh cưới.
Tôi: Chúc mừng anh.
Anh: Em đến giúp anh được không?
Tôi: Em không muốn đi lắm.
Anh: Anh muốn gặp em.
Tôi: Em sẽ cố, nhưng không chắc lắm.
Anh: Anh mong là em sẽ tới.
Em: Được rồi, chúc anh ngủ ngon

Vừa gác máy tôi đã chìm ngay vào giấc ngủ. Đồng hồ báo thức điểm 8 giờ. Tôi định mặc một chiếc váy dài thật đẹp nhưng nghĩ thế nào lại mặc quần bò giản dị. Hôn lễ được tổ chức rất long trọng. Cô dâu cũng rất xinh đẹp. Tôi lại bắt gặp cách mắt sắc sảo và nụ cười khó xử của anh. Người dẫn chương trình hỏi cô dâu chú rể về những kỷ niệm trong quá trình tìm hiểu nhau. Tôi bắt đầu nhớ lại chuyện tình yêu 7 năm của chúng tôi.

Anh hơn tôi hai tuổi. Hồi tôi học lớp 10, anh học lớp 12. Lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò, tôi vô cùng căng thẳng và hồi hộp, còn anh chẳng nói một câu nào. Ngồi trong thư viện, anh mải mê với các bài tập vật lý, còn tôi đọc tiểu thuyết ngồi đối diện, nhưng thực tế là tôi đang nhìn anh trong đúng 3 tiếng đồng hồ. Trên đường về nhà, tôi dựa vào lưng anh ngủ bao giờ không biết. Rất nhiều năm sau đó, anh bảo tôi rằng, từ khi tôi bước ra khỏi xe với mái tóc rối, bình tĩnh nói: “Em bị mất cặp tóc”, anh đã biết nhìn bề ngoài tôi là cô bé yếu đuối nhưng tôi thực sự rất kiên cường đến ngang bướng. Ngay lúc ấy, anh đã có cách để chinh phục trái tim tôi.

Nghỉ hè năm nào anh cũng cùng em trai luyện cho chú chó chăn cừu ở nhà tập nhảy dây. Đến lúc anh tốt nghiệp ra trường, chó chăn cừu vẫn chưa biết nhảy. Hai tháng không gặp nhau, tôi nhận được tin nhắn của anh: “Đi trên đường anh nhìn thấy một ông bố đèo con gái phía trước, phía sau là cậu con trai. Ông bố vừa đạp xe vừa dạy các con hát làm anh bỗng nhớ đến em.” Mùa hè mấy năm ấy, anh đạp xe, tôi ngồi sau xe, phía trước là em trai anh và chú chó chăn cừu, chúng tôi cùng dạo chơi trong thành phố dưới ánh hoàng hôn.

Khi thi đỗ vào trường ở Bắc Kinh, chúng tôi đi chơi ở Trường Thành. Trên đường về, xe bị nổ lốp, chúng tôi đi bộ suốt một quãng đường dài, vừa đi vừa ngêu ngao hát, hát đến khản cả cổ họng, đến không thể nói được.

Lần đầu tiên tôi vào trường Thanh Hoa “học cọp”. Tôi ghi chép cẩn thận, còn anh loay hoay chơi điện tử dưới ngăn bàn. Tôi giật bắn mình khi thầy giáo gọi lên trả lời câu hỏi, anh chạm vào người tôi, đưa tờ giấy đã viết hết đáp án.

Sau này, khi anh học thạc sỹ, tôi đã bắt đầu đi làm. Ngày nào cũng bận rộn đến tận đêm khuya, tăng ca, tiếp khách hàng, hai người ngày càng có ít thời gian gặp nhau, mâu thuẫn cũng ngày càng nhiều. Tôi vốn là người ít nói, những lần nói chuyện qua điện thoại im lặng đến hồi lâu, cảm giác nhớ nhung cũng ngày một ít dần. Cả một năm, hai người đều cố gắng hết sức để duy trì tình cảm. Trong 5 năm yêu nhau, chúng tôi chưa hề cãi nhau một lần nào, cả hai đều nghĩ có thể bình yên như thế đến tận già. Nhưng lại phát hiện ra tình cảm dường như đã sắp biến mất. Lúc hối hận, anh nói với tôi: “Ở bên em anh cảm thấy rất thoải mái, nhưng khi đặt mọi thứ cùng nhau, em không đứng ở vị trí đầu tiên. Nếu bảo anh phải cắt đứt với em thì anh đau lòng lắm, vì em đã ngự trị trong trái tim anh một thời gian rất dài, chúng mình cưới nhau em nhé!” Tôi không đồng ý, nhưng vẫn chuyển đến ở với anh.

Năm thứ 6 yêu nhau, anh bắt đầu học lên thạc sỹ. Công việc của tôi đã đi vào quỹ đạo, tôi chăm lo hơn đến việc nhà cửa: giặt quần áo, nấu cơm, thu dọn nhà cửa. Tôi mong mình sẽ có một sống tự do, tản mạn. Nhưng khi phát hiện ra mình bị những chuyện vụn vặt vây quanh, tôi bắt đầu khóc, tâm trạng tôi rơi vào trạng thái chán nản cực điểm, trong người cảm thấy hơi bức bối. Trong 12 tháng, tôi mang thai đến 2 lần, tôi thường xuyên cảm thấy buồn ngủ, người nôn nao, gầy sụt hẳn đi. Biết chuyện, anh vui lắm và rất muốn kết hôn. Vì tôi mắc chứng trầm cảm nên phải bỏ con. Thực lòng tôi cũng không muốn sống thế này. Tôi một mình đến bệnh viện, nhìn những bức ảnh em bé dễ thương dán trên tường bệnh viện mà không cầm nổi nước mắt. Những dụng cụ phẫu thuật lạnh lùng chạm vào người mà lạnh đến tận thấu xương. Làm phẫu thuật không có thuốc gây mê, tôi đau khóc đến ướt đẫm cả gối. Tôi cắn rách cả chiếc khăn tay của anh đưa cho. Sau khi về đến nhà, mẹ anh đến, nói là muốn chăm sóc tôi. Mẹ anh là người rất tốt. Tôi rất quý bác ấy. Tôi nói là đã bỏ đứa con của chúng tôi. Anh đánh tôi một cái ngay trước mặt mẹ anh rồi sập mạnh cửa đi ra ngoài.

Mẹ anh không nói lời nào, bác còn hầm canh gà cho tôi uống và chăm sóc tôi suốt 1 tháng.
Trước khi đi, bác và tôi đều khóc, bác nói: “Cho dù người ngoài có nói gì đi nữa thì bác vẫn coi con là con dâu của bác.”

Sau này, chúng tôi lại làm lành với nhau. Anh đã kiếm được một công việc có thu nhập cao. Anh không muốn tôi đi làm nữa, anh thay tôi viết đơn thôi việc

Anh muốn tâm hồn tôi sẽ trở thành thành lũy bảo an toàn cho anh. Anh muốn tôi là người phụ nữ ngày ngày chăm lo cho cuộc sống của anh. Cuộc sống của tôi không có chút thú vị nào, ngày ngày ở nhà làm việc nhà. Buổi tối lại phải đáp ứng những nhu cầu không ngừng nghỉ của anh. Tôi biết con cái là cái giằm trong lòng anh. Những cuộc cãi cọ gay gắt giữa chúng tôi bắt đầu nổ ra. Tôi học hút thuốc và bắt đầu đi tìm việc, đi tìm gặp bạn bè cũ. Cứ cách một tiếng anh lại gọi điện thoại về nhà một lần. Tôi bị nhốt chặt trong phòng. Đó là năm thứ 7. Mâu thuẫn bắt đầu gay gắt! Anh muốn cưới, còn tôi muốn chia tay. Hai người trở nên thù hận, ghét bỏ nhau và cuối cùng là chia tay.

Khi thu dọn đồ đạc, anh nhất quyết muốn bỏ hết số thư anh đã viết cho tôi và các tấm hình chụp chung của chúng tôi. Tôi lén cất bức ảnh chụp ở bãi cỏ trường Thanh Hoa và bức thư đầu tiên anh viết cho tôi. Bị anh phát hiện, tôi cầu xin anh cho tôi mang đi, anh giật lại, bức ảnh rách tan. Hai người cùng khóc, bắt đầu nhớ về ký ức thưở mới yêu nhau, xin lỗi nhau về những việc đã làm tổn thương nhau.

Hôm nay, khi chúc rượu đến chỗ tôi, mẹ anh gọi cô dâu ra chỗ khác. Tôi nói với anh: “Ôm em lần cuối được không?” Anh đứng lặng im. Đứng trong vòng tay anh, tôi như trở về tuổi 16, như trở về cảm giác được anh ôm chặt trong hành lang năm ấy, rồi lại nhanh chóng rời xa những năm tháng vui vẻ trước kia. Anh cầm một bức ảnh đã được dán chặt bên trong phong bì nói: “Về với chủ cũ” rồi quay người đi, cầm ly rượu, dẫn cô dâu đến chúc rượu mọi người. Mẹ anh nói: “Gọi một tiếng mẹ đi con. Đây là lần đầu tiên cũng là cuối cùng con ạ.”

Tôi không cầm được nước mắt. Trong không khí náo nhiệt của hôn lễ, tôi một mình trốn trong góc tối khóc nức nở
Năm  tôi 16 tuổi, lần đầu tiên tôi gặp anh trong nhà ăn của trường, đó là lần anh đánh nhau với người khác
Năm tôi 18 tuổi, anh là cả thế giới của tôi, tôi luôn nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi mãi bên nhau

Năm tôi 20 tuổi, tôi ngồi sau xe anh đi khắp Bắc Kinh
Năm tôi 22 tuổi, tình yêu của chúng tôi bắt đầu nhạt nhẽo, buồn tẻ
Năm tôi 24 tuổi, cãi vã, thù hận vây quanh chúng tôi

Chúng tôi yêu nhau 7 năm tưởng chừng như vậy là quãng thời gian dài. Nhưng vì tình yêu quá nóng bỏng đến thiêu đốt, tổn thương trái tim mềm yếu. Hai người đã từng rất yêu nhau nhưng không ở được bên nhau.
Tôi scan bức ảnh đó giữ trong máy tính, phát hiện thấy sau bức ảnh có hai dòng chữ. Một dòng chữ đã ố vàng “Năm 1988, mình và bà xã chụp ở công viên Thanh Hoa”, ở dưới là dòng chữ mới “Chúc em hạnh phúc”
Tôi sẽ nhớ hình ảnh một người đàn ông độc đoán, tài phiệt. Anh ta có ánh mắt sắc sảo và giọng nói bình thản, trầm lắng cùng nụ cười khó xử. Em cũng chúc anh hạnh phúc, người em từng rất yêu.

 Tôi vẫn luôn nghĩ rằng hai người chẳng dễ dàng gì mới được ở bên nhau, vậy hãy cùng nhau đối diện với mọi khó khăn, thử thách, tại sao lại không thể bỏ qua những thứ đã chúng ta làm vụt mất, tại sao không thể hiểu và thông cảm cho nhau. Khi hai người ở bên nhau cãi vã là điều khó tránh khỏi, hãy thẳng thắn đối diện với nó.

Thời gian có thể khiến mọi thứ phai nhạt, có thể biến những tình cảm mãnh liệt trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Nhưng tôi nghĩ hạnh phúc đích thực có lẽ phải trải qua cả những tình cảm nồng cháy và bình dị, để cuối cùng nó trở về với sự ấm áp và bình yên.

 “Yêu” không đơn giản là một từ một âm tiết, đó là sự tôn trọng, thấu hiểu lẫn nhau, bao dung, độ lượng cho nhau, một chữ yêu sao có thể bao hàm tất cả chân tình ấy.

Xem thêm: Nếu muốn ly hôn, hãy bế em ra khỏi đời anh