Tán gái, châm ngôn hay, status hay, thơ hay, câu nói hay Tin nhắn chúc mừng, tin nhắn đẹp, tán gái, truyện hay

Tổng hợp truyện kinh dị Creepypasta (Phần 72)

Tổng hợp truyện kinh dị Creepypasta (Phần 72)

Cùng đến với phần tiếp theo của câu truyện Nghề giáo. Các bạn có thể đọc phần trước tại đây.

Bạn thấy đấy, giờ đầu óc tôi nó cứ lộn nhào lăn vòng vòng giữa phỏng đoán mơ hồ và trí tưởng tượng điên loạn, thứ duy nhất chấm dứt dòng chảy ác mộng thôi làm ngập tràn chút tỉnh táo tôi còn lại đó là một con đập vững chắc dựng nên bởi lý trí.

Bởi vì một lẽ chúng ta không thể tin rằng hồn ma có thật. Đơn giản là không thể. Một khi chúng ta cho phép nó xảy ra thì mọi thứ con người từng tưởng tượng đều có thể thành hiện thực – thần tiên, kỳ lân, quỷ dữ. Niềm tin của bạn sẽ đối lập với tôi, từ lúc bạn cho phép những điều trước nay chưa từng bén rễ ở thực tại, trong cái thế giới mà ta có thể đo lường quan sát, thì cả hai không còn điểm chung rồi. Lý trí là điểm đồng thuận chúng ta cùng chia sẻ và phải kiên định bảo vệ.

Nên khi mà nhóm học sinh năm cuối yêu dấu tràn vào lớp chuẩn bị bắt đầu môn Văn học 12, tôi chỉ còn lại một cái vỏ kiệt sức mang dáng ông thầy. Tác phẩm được đề cập hôm nay là Hỏa Ngục trong trường ca Thần Khúc của Dante Alighieri ( Dante’s Inferno ). Nhập tiết được 15 phút, tôi hỏi có ai muốn đặt câu hỏi nào về bài học chưa..

Một cánh tay giơ lên.

“ Thầy có tin tồn tại Địa ngục không ạ ?”

“ Có chứ” tôi trả lời “ Lúc tôi chấm bài kiểm tra của em.”

Câu nói đùa ấy nhận được sự phản hồi khá lãnh đạm bên dưới…
“ Nghiêm túc đấy thầy…”

Tôi giải thích rằng đó là câu hỏi quá riêng tư, và không muốn lay động lòng tin của bất cứ ai so với mình. Có vẻ cậu ta không hài lòng lắm với những điều nhận được.

“ Lúc này thầy cũng khuyến khích chúng em bảy tỏ chia sẻ cảm xúc và chuyện của bản thân. Em chỉ hỏi một câu đơn giản thế và thầy lại không thể trả lời sao ? Em xin lỗi, nhưng như thế thì kém lắm.”

Nhìn nhanh quanh lớp, đa số học sinh đều tỏ vẻ đồng tình với phát ngôn trên.

Tôi nhẹ nhàng đặt quyển giáo trình xuống bàn , cố gắng giải đáp một cách cẩn trọng nhất có thể trong tình trạng mệt mỏi hiện tại.

“ Ok, được thôi. Câu trả lời là không. Như thể một chốn đọa đày muôn kiếp được Thượng đế tạo ra ư ? Thầy không tin nơi ấy tồn tại.”

Một học sinh khác giơ tay.

“ Mời em ? “

“ Thầy có tin vào Đấng tối cao không ạ ? “

Thông thường thì tôi đã né tránh thành công mấy câu hỏi dạng này bằng cách lặp lại những thứ tôi từng nói: làm thế sẽ không chuyên nghiệp lắm khi thầy lại đi tác động người khác với thành kiến của bản thân. Nhưng xui rủi hôm nay tôi lại dính vào một trường hợp thử thách tính chính trực trong nghiệp vụ sư phạm. Bị dồn vào thế bí. Thành ra tôi đầu hàng.

“ Cũng không…. “

Tôi lại nhìn hết thảy các khuôn mặt bên dưới, thử đo lường xem sự thất vọng, lo lắng, sự khích lệ, Thế mà chỉ cảm thấy một nỗi mơ hồ.

Đằng hắng lấy giọng.

“ …như một thực thể thông minh ? Một đấng sáng tạo toàn trí toàn thức, có mặt mọi nơi đang tồn tại và có liên quan đến cuộc sống riêng tư của chúng ta chăng ? Vậy thì không, thầy không tin một Đấng tối cao như thế. “

“ Còn kiếp sau thì sao ạ…? “ từ một bạn cuối lớp.

“ Không nốt.” Tôi đã bắt vào nhịp. Trên tư cách một giáo viên, họ luôn cẩn thận tránh chia sẻ quá nhiều với học trò, đảm bảo những điều nói ra trên lớp chỉ phục vụ cho mục đích giảng dạy, nhằm mở mang nâng tầm trí thức người trẻ hoặc chấn chỉnh hành vi ương ngạnh. Sự thành thật với bản thân hôm nay làm tôi thấy khoan khoái, tựa thể cả lớp dày mọi điều lảng tránh định hướng sai lệch, nói dối đã được bóc khỏi lớp da.

“ Vậy là thầy cũng không tin có ma luôn ? “

Riêng em này thì tôi nhìn trực diện và tuyên bố thẳng thừng. “ Thầy không tin. “

Vài tiếng cười khúc khích phát ra từ khu cuối lớp, dĩ nhiên đâu phải ai cũng sẽ nghe hết mọi lời trên. Tin đồn cô bé lơ lửng lan rộng từ dạo đó, ngày càng trở nên có trọng lượng và được gia cố thành một chuyện huyền bí : lớp học này bị ám. Nhưng ai thì biết rõ tâm trí người ấy, dù đối mặt với đủ sự kiện vừa qua, chưa điều gì mà tôi chưa có thể giải thích rõ rằng không kể nó nhỏ bé thế nào. Khả năng cao nhất là trong trường này có học sinh mang ngoại hình giống người chị mất tích nhà Waller mà tôi chưa có hân hạnh gặp mặt, hay có thể là một trò đùa có quy mô bởi đám học sinh, tìm cách khai thác các chuyện gần đây để giải trí. Bản thân tôi đêm thứ 6 đã có sẵn hơi men, đầu cứ nghĩ về hình ảnh cũ nên nghĩ rằng thấy người đứng trong lớp, nhầm tiếng cành cây với tiếp gõ kính lộp cộp. Ánh trăng hắt bóng hình mờ ảo, cùng cơn gió nhẹ với trí tưởng tượng khi say đã nhuộm lên tất cả cử động và hình dáng ….

Điều duy nhất còn lại tôi chưa có lời giải là bức phát thảo. Suy đoán hợp lý nhất: đêm đó có người ở khu đỗ xe nhìn thấy tôi lảng vảng ngoài khuôn viên nên đã bày trò. Hẳn là tên đó thấy tôi hoảng sợ bỏ chạy, và biết đâu lại là một trong số các học sinh tại đây muốn làm tôi bẽ mặt. Giải thích hiện nay chỉ đến đó.

Phương pháp Occam’s Razor: lời giải đáp đơn giản nhất thường là cái chính xác nhất. Phù hợp trong tình huống này. Nghe nó hợp lý hơn hướng thứ hai: là hồn ma của cô gái đang vất vưởng trong lớp và hành lang đang ám theo tôi.

Chợt tôi nhận thấy mình đang mang chiếc quần từ hôm qua. Thò tay ra túi sau, và lấy ra bức phác thảo nhàu nát. Tôi xem lại nó một lần nữa, thầm thở dài, đồng cảm với cái đứa ất ơ hy vọng có thể khiến ông thầy mình sợ hãi chỉ bằng vài nét vẽ nguệch ngoạc…

Thế là tôi xé nát mảng giấy thành vụn nhỏ, ném vào hộp rác.

Tự dưng vài chuyện khó hiểu diễn ra. Một cô học trò đứng dậy, bước chầm chậm đến hộp rác, cúi người và cầm lên mớ giấy vụn từ bức tranh.

“ Em làm gì thế ?”

“ Lẽ ra thứ này không nên bỏ vào hộp ạ.”

Tôi nhìn chăm chăm học trò với nỗi khó hiểu trong lúc cô bé để các mảnh giấy rơi xuống. Khi chỉ còn lại vài miếng nhỏ trong lòng bàn tay, cô cầm lên một thứ. Nó khá mỏng, dài gần bằng ngón tay trỏ. Và có một sắc đỏ thẫm.

Một dải ruy băng.

Đầu tôi bỗng quay cuồng, như thể cảm giác bị chóng mặt sau khi bị ép chơi trò tàu bay ở lễ hội. Tôi ước muốn sao nó có thể chấm dứt ngay lập tức.

“ Không sao đâu thầy” học trò nói “ chỉ là thầy không thấy nó thôi, chẳng to tát lắm.”

Rồi cô bé dịu dàng đặt dải ruy băng lên góc bàn, đôi mắt ngước lên cùng cặp lông mày nhíu lại tỏ nét lo âu.

“ Thầy có sao không ạ ? “

Có lẽ nào dải băng đã đính phía sau bản phác thảo ngay từ đầu ? Hoàn toàn không thể bởi khi tôi tìm ra thì tờ giấy đang để úp mặt xuống, nếu có gì lạ thì tôi hẳn đã biết.

“ Thầy ơi ?”

Tiếng gọi ấy giúp tôi xác định lại phương hướng từ khoảng khắc chếch choáng, tôi bảo cô học trò mình vẫn ổn mà. Suốt thời gian còn lại trong tiết tôi cứ dõi theo đồng hồ cho đến lúc chuông tan giờ vang lên, hẳn nhìn sắc diện mình thê thảm lắm khi vài học sinh khác cũng kéo lên hỏi thăm sức khỏe mãi. Tôi nói với bọn trẻ mình bình thường, không cần lo lắng gì cả.

Công việc tiếp theo là đi tìm ngay Oscar. Tôi gặp hắn ở tầng trệt dãy nhà phía nam .

“ Tôi muốn anh cho tôi xem cái thứ ở dưới tầng hầm”.

Mặt hắn lộ vẻ thất kinh, hệt như thể tôi vừa đặt ra mục tiêu rằng phải đi giết giùm tôi ai đó.

“ Tôi không làm thế được” hắn vừa nói vừa nhìn xung quanh xem có ai khác gần “ Chuyện đó sẽ khiến tôi bị đuổi việc ngay.”

“ Thế hôm trước ông bảo có thể còn thứ gì khác dưới hầm là muốn ám chỉ gì ? “

“ Cái đó bảo thầy rồi mà…”

“ Không, ông chẳng nói gì rõ ràng cả. Còn cả phát biểu mơ hồ về các nhóm gia đình khác nhau quanh đây nữa ? “

Hắn nhìn lên tôi rồi lại nhìn xuống, như muốn ước chừng điều mới nói.

“ Tại hết thảy mọi thứ đều bởi gia đình hết” thêm một câu trả lời khác đầy tính bí mật hệt như mọi thứ từng tuôn ra từ cái mồm hắn. Cứ thái độ này làm tôi phát bệnh đi được .

“ Ông có phiền gì không nếu tôi mượn cái đèn pin một chút ? “ tôi hỏi.

Hắn nhìn xuống giỏ xe dụng cụ bảo trì, nhìn cái đèn màu vàng to bảng được treo bên hông thùng, chậm chạp cầm lấy nó rồi đưa sang.

“ Hệ thống đèn chính nằm ở trên đầu cầu thang, bên trái. Xuống dưới sẽ còn nhiều cái nữa nhé.... “

Tôi bỏ hắn lại và nhằm thẳng hướng tầng hầm bước đi…

Cánh cửa sắt hôm nào vẫn mở hé cùng những dải băng màu vàng thông báo nguy hiểm chằng chịt ngang dọc lối vào. Hít một hơi lấy tinh thần, tôi nhìn xuống bóng tối cuối đường, lòng nghi hoặc liệu biết đâu lại thấy cái hình dáng kinh hoàng kia.

Chẳng có gì hết.

Tôi gạt công tắc hệ thống chiếu sáng và cẩn thận bước xuống cầu thang.

Vì vài lý do nào đó, tự dưng tôi lại buột miệng kêu lên “ Xin chào!” như ý không muốn thành kẻ quấy rầy chốn yên tịnh. Một dấu hiệu rõ ràng cho sự lo lắng, trì hoãn giao tiếp bên ngoài trong hoàn cảnh không cần thiết làm vậy. Chân tôi đã chạm đến bậc thang cuối cùng, tay tìm thấy công tắc đèn. Sau khi tất cả đã được bật lên hết, khoảng không gian choáng ngợp như lòng một hang động bừng lên rõ ràng, nhưng trong các góc khuất và bên cạnh vẫn còn khá u ám. Trong không khí phảng phất một cái mùi mốc ẩm ….

Từng bước tôi di chuyển chậm rãi, mắt luôn quan sát xung quanh, di chuyển đế chính giữa một căn phòng khá dài. Nhưng ánh sáng đèn không hộ tống người thầy này mãi, như thể bóng tối đã đánh dấu ranh giới lãnh thổ của nó ngay tại điểm này. Khoảng phòng phía trước vẫn chìm trong lớp màn đen. Tôi tìm trên tường công tắc khác. Hẳn là phải có nhiều cái nữa, nhất là khi tôi biết kỹ sư của quận được cử xuống đây đánh giá tình hình hư hại lẫn điều động hướng dẫn trùng tu. Tôi bật đèn pin và để dải sáng từ nó dẫn lối mình dọc bờ tường, tìm kiếm những công tắc đèn.

Thế là tôi cứ nhích từng chút từng chút một mò mẫm dọc chiều dài còn lại của căn phòng, đèn pin cứ chiếu rọi mọi điểm đằng xa còn bàn tay rờ dọc trên bề mặt tường nhám. Ngay lúc đó quá trình luyện tập trí óc của tôi dần hiện rõ kết quả, bởi bất cứ khi nào mà tôi cảm thấy ánh sáng quét qua khoảng không kia bất chợt sẽ rọi trúng một hình bóng nhợt nhạt, mái tóc đen dài rũ rượi bàn chân bẻ ngược ra sau , đôi mắt trắng dã miệng mở rộng ngồi co quắp nơi góc tường; thì lập tức tâm trí tôi sẽ kéo tôi khỏi những hình ảnh ma mị trên mà tập trung vào việc hiện tại. Làm gì mà có ma quỷ hay oán linh nào, tôi biết là thế. Nếu có gì để sợ thì hãy sợ cách chính loài người chúng ta đối xử lẫn nhau kìa.

Bỗng thứ gì đó lạnh buốt lướt nhẹ qua trán, khiến tôi lùi lại.

Lập tức tôi chĩa đèn lên trên trần. Không ngờ đến đây trần căn phòng lại thấp xuống đáng kể, cùng một thứ đang lủng lẳng đong đưa trước mặt. Khi nhận ra cái của nợ mới chạm lên trán mình khiến xém nữa trái tim muốn bắn tung xương ngực mà nhảy ra là gì, tôi thực suýt bật cười phá lên , kiểu bọn trẻ sau này hay dùng. Đó là một sợi dây kéo bật đèn , được gắn vào dãy bóng đèn gắn chết lên trần.

Tôi cho phép mình thở một hơi nhẹ nhõm, và giật sợi dây ấy một cái. Phần còn lại của căn phòng sáng lên cho thấy hệ thống nồi hơi cùng các trạm biến áp. Mặt sàn có vẻ nghiêng nghiêng, dâng cao lên phía trước. Vậy là không phải trần nhà xuống, mà là do nền phòng dần nâng lên.

Nhưng trong góc phía sau có cái gì đó khác nữa. Tôi bước về phía ấy, cẩn thận tránh các khe nứt chạy ngang nền đất xi măng. Một số khe khá rộng, vừa đủ chỗ để ai đó giấu chiếc hộp đựng thứ linh tinh, gần đó nhóm khắc phục sự cố cắm những trụ nón màu đó đánh dấu vị trí đứt gãy sâu nguy hiểm.

Nằm trong một góc tường tít cuối à một căn phòng nhỏ, bình thường cực kỳ khó nhận thấy ngoại trừ với tôi – người đang chú ý đến những chi tiết không hợp lý dưới này. Có vẻ ban đầu họ xây nó lên nhằm làm nhà kho. Điều này càng làm tôi suy nghĩ bởi tại sao lại cho thi công một phòng kho nhỏ xíu nằm ở cái chốn khỉ ho cò gáy dưới đây, trong khi họ có thể tận dụng toàn tầng hầm làm nơi cất giữ chung ?

Tôi đẩy cánh cửa nhỏ bé vào, cúi thấp người rọi đèn bên trong phòng . Kích cỡ của nó vào khoảng 1,2 x 1,2 m, không đủ cao để đứng thẳng lên – chiếc hộp vuông hoàn hảo. Bên trái là một cái ghế dài làm từ hai miếng gỗ dán cứng, phiên bản thu nhỏ của loại các bạn hay thấy trong phòng tắm hơi. Phía sau trống trơn, trên trần không có cái đèn nào hết.

Chỉ có thế. Một căn phòng nhỏ bé xíu trống rỗng dưới căn hầm tối, không có đèn không ổ cắm điện, xây dựng vuông vức , kèm một chiếc ghế sau cửa.

Khoan đã, cái tay cầm... Bàn tay tôi đang đặt trên một cái tay nắm bằng đồng đơn giản gắn bên ngoài cửa. Nhưng khi sờ vào bên trong, ở phía sau thì không có cái tay cầm nào khác. Thậm chí không có một thứ gì để nắm vào hay đặt tay lên. Với người ở bên ngoài phòng họ vẫn dễ dàng đóng mở cánh cửa, nhưng nếu ai đó đang ở bên trong mà chẳng may bị nhốt lại, thì vô phương thoát ra khỏi căn phòng bê tông ấy.

Suy nghĩ về chi tiết trên làm tôi cảm thấy thực sự khó chịu…. mục đích của nó nhằm làm gì ? Không lẽ thời mới thành lập trường giáo viên dùng nó để trừng phạt học sinh ? Hẳn chẳng ai có khả năng lén lút tạo nên một nơi như thế giữa trường học mà không bị phát hiện. Nhóm quản lý hạ tầng chắc chắn biết chuyện nó nằm dưới này và lý do nó được tạo ra.

Hai tay tôi mò mẫm bên trong căn phòng, chiếu đèn dọc các góc, bàn chân để ra ngoài dự trù trường hợp cửa bất thần đóng lại.

Và tôi nhìn thấy điểm lạ thứ hai. Ban đầu tôi chưa phát hiện điều này bởi còn quá chú tâm vào chuyện cái tay nắm bị mất. Thế là tôi quay người , rọi thẳng đèn pin vào...

Ở mặt sau của cánh cửa có vẽ một vòng tròn bằng phấn. Trong vòng tròn là ngôi sao năm cánh ngược. Trong ngôi sao: khuôn mặt con dê.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc khắp sống lưng khi mà trí tưởng tượng trong đầu tôi từ chối không muốn bị kiềm hãm lại nữa. Tôi kéo người ra khỏi căn phòng, chạy ra khỏi nơi ấy trong khi não bộ dâng tràn đủ mọi hình ảnh. Chúng ta hẳn đã xem đủ phim ảnh sách báo để biết thừa ký hiệu vừa nãy là gì . Ai đã vào trong đó, nhằm mục đích chi ? Tại sao lại vẽ nên một biểu tượng tà giáo phía sau cửa một căn phòng không ai tìm đến ,chỗ không ai có thể thấy ?!

Tôi chạy đến giữa phòng, với tay lên dây kéo đèn.

Điều thứ ba xuất hiện…

(Còn tiếp)

<< Xem phần 71