Tán gái, châm ngôn hay, status hay, thơ hay, câu nói hay Tin nhắn chúc mừng, tin nhắn đẹp, tán gái, truyện hay

Tổng hợp truyện kinh dị Creepypasta (Phần 73)

Tổng hợp truyện kinh dị Creepypasta (Phần 73)

Cùng đến với phần tiếp theo của câu truyện Nghề giáo. Các bạn có thể đọc phần trước tại đây.

Treo ở dưới cùng sợi dây là thứ vài phút trước không hề hiện diện.

Một dải tóc. Đen tuyền. Buộc lại bằng sợi ruy băng đỏ.

Ở trên đầu cầu thang ra khỏi tầng hầm, Oscar đã đứng chờ sẵn tôi từ lúc nào…

“ VỪA NÃY LÀ CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ ? “ tôi gặng hỏi hắn ngay khi cả hai chạm mặt nhau, toàn thân run rẩy...

Ở trên đầu cầu thang ra khỏi tầng hầm, Oscar đã đứng chờ sẵn tôi từ lúc nào…

“ VỪA NÃY LÀ CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ ? “ tôi gặng hỏi hắn ngay khi cả hai chạm mặt nhau, toàn thân run rẩy...

Thấy thế hắn ta liền giơ hai bàn tay lên trước mặt ra thế phòng thủ, miệng thì biện hộ “ Từ từ đã thầy… bình tĩnh đã…”

Nhìn xuống hai bàn tay tôi chợt nhận ra trong vô thức mình đã nắm chặt chúng lại thành hai quả đấm, cũng như chẳng để ý mặt tôi đã kề sát mặt hắn đến mức nào. Bước lùi lại một chút, tôi cố gắng lấy bình tĩnh làm nguội cái đầu còn bốc hỏa.

“ Ông chỉ là kẻ truyền tin thôi, đúng không ?“

“ Nếu thầy vẫn nghĩ tôi có liên quan đến vụ này thì nói thẳng, thầy điên rồi.” hắn trả lời “Thứ ấy đã nằm dưới đó từ rất rất lâu. Mọi người đều hẳn biết sự tồn tại của nó.”

“ Vậy sao họ không phá đi ? Chưa dọn dẹp sạch sẽ hẳn cho rồi ?”

Oscar tỏ vẻ không hiểu điều tôi nói lắm.

“ Dọn dẹp ? Nhóm thi công bảo họ bơm sạch hết nước ra rồi mà.”

Giờ tôi mới vỡ lẽ ra rằng hắn chỉ biết một nửa điều mà nãy giờ tôi đang đề cập đến.

“ Căn phòng… ông biết nơi đó chứ ? Căn phòng cách ly vuông vức nhỏ bé...”

“ Chưa tận mắt thấy bao giờ, nhưng tôi có nghe qua.”

“ Chờ chút. Không lẽ ông chưa bao giờ đặt chân xuống dưới hầm à ?” Tôi hỏi lại .

Thế là hắn cười phá lên “ Cớ gì tôi lại xuống tít đó ? Chuyện nhóm kia kể lại tôi nghe đã đủ ớn, làm người ta sợ muốn ra hết cả quần kìa. Điểm xa nhất tôi xuống là cuối cầu thang, nhiêu đó là hết mức rồi.”

“ Nếu vậy sao họ vẫn chưa giật sập căn phòng ?”

“ Tôi nghe nói nó có vai trò quan trọng với cấu trúc tổng thể. Xây hoàn toàn bằng bê tông, chống đỡ một phần nhà thể thao ở giữa khuôn viên trường. Thành ra muốn phá thì cũng phải dỡ bỏ hơi nhiều ấy.”

Có thể tin này Oscar nói đúng. Dù tôi chẳng phải dân kỹ sư, nhưng nghe qua có vẻ thật. Và tại sao mà tôi lại mong chờ tay lao công tạm thời này biết nhiều điều khác hơn ngoài các tin đồn ? Sao tôi lại trông mong hắn biết nhiều hơn chính mình nhỉ …

“ Nhưng sao lại không xóa hình vẽ đi ?”

“ Hình vẽ gì cơ ? “

Ngay khi đó tôi rút lời lại vì nhớ ra mình đang nói chuyện với một kẻ hoàn toàn xa lạ. Không lý gì để hé lộ quá nhiều thông tin.

“ Mà ông có biết thông tin khi nào anh Manny quay lại làm không ?”

Hắn ngạc nhiên nhìn tôi khi nghe câu hỏi ấy.

“ Vậy là hẳn chẳng ai cho thầy biết , Manny đã chuyển sang làm ở một ngôi trường khác rồi .”

Tôi để cho từng chữ ấy chạy trong đầu mình. Manny yêu nơi này. Anh ấy biết hầu hết tên mấy đứa học sinh và chúng sẽ réo gọi anh vì từ lâu anh đã tham gia trong cộng đồng chúng tôi . Thậm chí nơi anh sống cũng gần The Drive mà.

Tôi dụ khị Oscar một chút để moi thông tin nơi làm hiện tại của Manny – đó là một trường tiểu học cách đây vài phút chạy xe.

“ Còn một chuyện cuối cùng này… gia đình mà ông cứ nhắc đến hồi trước thực sự có ý nghĩa gì ? “

“ Tôi chỉ biết những thứ mà ai cũng biết ấy mà. Chắc ngoại trừ thầy ra.”

“ Vậy thì cứ kể tôi nghe xem .”

Hắn cứ tới lui ra chừng không thoải mái lắm với lời đề nghị của tôi.

“ Thôi được rồi, nhưng nói trước là tôi không dám chắc bao nhiêu phần trong đây là thực đâu. Khoảng cuối thập niên 70 đầu 80, tại trường mình có giáo viên nọ tên là Connors. Anh ta sống đơn độc trong khu vực này, rồi đi dạy tại trường. Môn Anh ngữ, hay lịch sử thì phải, tôi nghĩ thế. Đó là một con người im lặng, ít khi thổ lộ với ai. Nhưng mọi người vì lý do gì đó đều sợ anh ta, thậm chí cả hiệu trưởng đương thời. Tôi có xem qua vài bức ảnh cũ. Dáng người Connors nhỏ con, nhưng lại rất mạnh mẽ. Ai cũng bảo anh ta có gì đó không bình thường lắm.”

“ Nhưng có một điểm hết thảy cựu học sinh đều nhớ về vị thầy đó là trước khi bắt đầu tiết học, anh ta đều đọc lớn một quyển sách. Luôn luôn chỉ đúng một cuốn. Bìa màu đen, với vài ký tự viết trên đó. Còn nữa, sách được viết bằng một ngôn ngữ khác, không đứa nào nghĩ ra được đó là tiếng của nước nào cả. Người bảo tiếng Hungary, kẻ thì Ả - rập, mà chuyện đó đã chục năm rồi sao biết đây ? Nếu đó không phải là tiếng Anh, Ý, Trung Quốc, thì chỉ có khả năng là một ngôn ngữ lạ quanh đây. Học sinh tung tin thầy Connors đang ếm thần chú cả bọn, hoặc tụng các câu kinh nghi thức nhằm chuẩn bị chuyện gì đó. Thầy cũng biết bọn nhóc rồi đấy, luôn nghĩ ra toàn thứ điên khùng.”

“ Tin đồn lan xa. Nào là đèn lớp học đến khuya vẫn không tắt. Hàng xóm gần trường thấy dáng người mang áo choàng đứng gần cửa sổ. Một trong số đó nhìn cứ như trẻ nhỏ. Cư dân bắt đầu cho rằng giữa cộng đồng họ có hiện hữu giáo phái bí ẩn nào đấy, thế là quay sang nghi ngờ lẫn nhau. Không cách nào biết được liệu những người sống cạnh mình liệu có liên quan đến tà hội hay không .Cảnh sát chưa bắt giữ ai xâm nhập trái phép hết. Và rồi một hôm vài giáo viên đến sớm phát hiện các biểu tượng lạ vẽ khắp tường. Điều này dẫn đến giả thuyết là có một nhóm các gia đình đang do thám khuôn viên trường nhằm ý đồ tà ác. Nhưng theo tôi biết, thì chả ai mất tích cả ngoại trừ con gái nhà Waller.”

“ Bỗng một ngày, có thông báo rằng thầy Connors bị sa thải. Không đưa ra lý do. Hẳn là liên quan đến vài thứ lao công phát hiện dưới hầm.”

Oscar hít một hơi thật dài, an tâm sau khi đã trút cho mình được gánh nặng gây ra bởi mấy chuyện ngồi lê đôi mách tầm phào.

“ Hồi ấy họ đã tìm thấy .... ?”

“ Chẳng biết, chắc hẳn có liên quan đến căn phòng nhỏ ấy.”

“ Thế cả câu chuyện nãy giờ có liên kết nào với chiếc hộp gần đây không. Tất cả sự kiện diễn ra xoay quanh tay Connor đã từ 30 năm chứ ít gì.”

“ À hiểu luôn , tôi cứ quên rằng thầy không quan tâm lắm đến mấy cái chuyện đồn đoán. Họ bảo rằng giáo phái đó vẫn còn tồn tại, con cháu của thành viên đang theo học ngay tại trường. Chiếc hộp đó là của chúng. “

Tôi gật đầu, nói:

“ Cảm ơn ông, Oscar” trước khi quay đi bước dọc hành lang. Không phải xuống bãi xe, mà đi lên lớp.

Đẩy cửa bước vào, tôi nhận ra dải ruy băng đỏ đặt nơi cạnh bàn đã không cánh mà bay. Một tay tôi cho vào túi kiểm tra, lấy dải tóc tìm được dưới hầm rồi nhẹ nhàng bỏ nó vào hộp đựng thẻ chỉ mục trong hộc bàn. Tôi cứ ngồi ở đấy vài phút, đầu suy nghĩ điều cần phải làm tiếp sau. Một phần bên trong cứ muốn tôi bỏ hết đi, tẩy sạch trắng hết bộ nhớ về mọi chuyện đã diễn ra, nhấn nút xóa rồi bước tiếp như thường làm trước khi trận động đất định mệnh ấy.

Nhưng đời làm gì có nút khởi động lại cho ai nhấn. Chúng tôi đã gần hết học kỳ 2 và rất nhiều lớp học sinh trông chờ tôi luôn giữ phong độ giảng dạy tốt nhất, đặt biệt là nhóm cuối cấp. Tôi nhìn về bức tường cuối phòng nơi sách môn Ngữ Văn 12 xếp cạnh nhau từng hàng chật kín, những cuốn lớn hơn tuy phần gáy màu xanh lá đã phai màu theo thời gian vẫn có thể đi theo tôi vài năm nữa. Lúc ấy tôi đang ngồi nhìn chăm chăm tủ giáo án, nghĩ đến còn lên lớp bao lâu nữa mới kịp bao quát chương trình giảng dạy thì bỗng nhận ra một thứ.

Trên hàng sách giáo khoa Ngữ Văn 12 có một khoảng trống nhỏ.

Tôi để ý nó vì tủ sách được thiết kế để đặt chính xác 24 quyển vừa khít nhau không chừa một chút trống nào, ấy vậy mà ngồi bên kia phòng tôi vẫn thấy một khoảng hở hẹp cỡ 3 – 5cm. Thế là tôi đứng dậy và đến kiểm tra.

Và chợt dừng bước....

Giữa khoảng hở đó là một cặp mắt. Trôi lơ lửng, nhìn chằm chằm . Phải đến một lúc sau tôi mới hiểu chuyện đang xảy ra. Rõ ràng có người muốn tiếp tục những trò chơi khăm, nên đi lấy trộm mắt giả từ phòng thực hành môn Sinh học xong để vào lớp tôi.

Tôi đi tiếp về phía giá sách.

Cặp mắt bỗng chớp một cái.

Trông thấy thế liền làm tôi nhảy ngửa ra phía sau, hẳn tiếng thét lớn lắm nên nhóm học sinh ở ngoài chạy ngay vào phòng.

“ Thầy ? Thầy có sao không ạ ? “

Vừa thở lấy hơi tôi vừa quả quyết các em ấy mình đã ổn, dù sau đó chúng vẫn ở lại thêm một chút vì quan tâm đến tình trạng sức khỏe của tôi cho đến lúc khăng khăng nói mãi mới chịu đi xuống sảnh lớn tham gia họp nhóm làm bài tập chung. Đợi chúng đi hẳn, tôi quay lại cái giá sách, nhấc sách lên, lấy từng quyển một ra kiểm tra, xem hết một lượt từ trên xuống dưới. Chẳng có gì hết.

Tôi phải tìm một câu trả lời nhanh cho chính bản thân trước khi mất hết phương hướng giữa cái mớ điên cuồng này.

Nghĩ đến thế tôi nhanh thu dọn đồ đạc, ra bãi xe chạy sang ngôi trường mới Manny đang làm việc.

Ngay khi chiếc xe vừa kịp đỗ lại bên đường, tôi đã có thể thấy bóng dáng Manny – lầm lũi lau chùi sàn nhà trong gian nghỉ giải lao . Cánh cửa phòng đã khóa, một phần muốn giữ phép lịch sự nên tôi gõ cửa. Xem ra anh ấy khá ngạc nhiên khi tôi tìm được đến nơi làm việc mới.

“ Cơn gió nào chỉ thầy đến nơi đây thế ?” Manny vừa nói, vừa mạnh mẽ bắt chặt bàn tay tôi đầy phấn khởi nhiệt tình.

Tôi không còn nhớ rõ lắm về phần đối thoại nho nhỏ dạo đầu, nhưng chắc rằng mình nhanh chóng đề cập thẳng vào vấn đề chính : nguyên nhân tại sao tôi tìm đến anh.

“ Manny , sao anh lại rời bỏ ngôi trường của chúng ta …. ?”

Nụ cười nồng nhiệt ban nãy tức khắc biến mất khỏi khuôn mặt Manny. Ánh mắt anh lảng tránh cúi nhìn xuống sàn nhà, đôi chân mày co lại thầm đưa ra tín hiệu về tình trạng khó chịu trong tư tưởng: liệu anh nói với tôi thành thật hay giả dối ? Những ngón tay anh dần mò lên sờ nắn chuỗi thập tự giá bằng vàng nho nhỏ treo trên cổ. Tôi cảm nhận trong lòng một chút sợ vì đã vô tình đẩy anh vào một tình thế ứng xử thật tiến thoái lưỡng nan như trên . Ai mà biết liệu Manny đã nghe thấy gì, nhìn thấy chuyện chi đến độ anh phải nghỉ việc ? Và nếu kể cho tôi biết không chừng sẽ mang đến rắc rối nào khác cho anh ta đây ?

“ Tôi đã biết được nhiều điều về lịch sử của ngôi trường ấy….”
Chưa chắc lời nói trên đủ sức lay động anh, nhưng tôi vẫn tiếp tục.

“ Tôi cũng nghe về các lời đồn đoán từ xưa rồi Manny. Chuyện về thầy Connors. Về giáo phái tà dị ẩn mình trong khu dân cư. Thậm chí cả về lời tụng trước bắt đầu tiết học của người đàn ông đó.”

Manny ngước nhìn tôi, có nét hoang mang.

“ Khoan đã… tụng kinh à ? “

“ Đúng vậy. Ngưới thế chỗ của anh – Oscar – nói tôi biết những điều trên.”

Sắc mặt Manny lập tức trở nên không hài lòng, có vẻ đang bận tâm về cái tên Oscar.

“ Nó là một đứa ngu toàn tập. Chẳng hề ai kể với nó chuyện gì hết. Đơn giản nó chỉ là một tên khốn tò mò chẳng hề biết về bất cứ thứ gì ! “

Giờ đến phiên tôi bối rối thay.

“ Nếu vậy sao anh lại nghỉ việc ?”

Manny đang cắn chặt môi, đong đưa ngả sau nghiêng trước trên hai bàn chân , cân nhắt kỹ những hậu quả có thể đến bởi điều sắp phát ra từ miệng mình tiếp sau….

Rồi anh lấy một hơi thở thật sâu.

“ Lần trước chúng ta gặp nhau, thầy đã hỏi tôi về quyển kinh nhóm sửa chữa tìm thấy dưới hầm.”

“ Phải.”

“ Chỉ ngay trước đó, khi tôi đang trong văn phòng lầu dưới cùng các kỹ sư thì cảnh sát đã đến mang đi chiếp hộp sắt. Và theo như tôi nghe Lorna – bà hiệu trưởng thuật lại thì trên quyển kinh thánh có đề tên của Cornors.”

Từng lời anh nói ra vụng về rơi lên đầu tôi, hoặc đó là cách tôi đang tiếp nhận chúng, như thể đang gặp khó khăn nắm bắt ý nghĩa chuyện được nghe.

“ Chờ chút… cảnh sát tịch thu chiếc hộp mất rồi sao ?”
“ Chính xác.”

“ Cùng mọi thứ bên trong ?”

“ Ừ..”

“ Quyển kinh, lọn tóc, và dải ruy băng ?”

“ Thu sạch sẽ hết.”

Tôi quay đi chỗ khác một chút. Cần phải nghĩ cho thông trước đã, để nội dung ngấm vào đầu nhận thức mức độ quan trọng của sự kiện.

“ Manny này, có phải cái hộp được phát hiện gần một căn phòng nhỏ đúng không ?”

“ Thầy cũng nghe đến nơi ấy à ?”

“ Tôi đã xuống tận đó.”

Manny nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh nhìn của một người vừa bị sự thất vọng đè nát lòng tin.

“ Rồi thầy có vào luôn bên trong chứ ?”

Tôi gật đầu.

“ TẠI SAO ? MẮC GÌ MÀ THẦY LẠI CHUI VÀO ĐÓ ?”

(Còn tiếp)

<< Xem phần 72