Tán gái, châm ngôn hay, status hay, thơ hay, câu nói hay Tin nhắn chúc mừng, tin nhắn đẹp, tán gái, truyện hay

Tổng hợp truyện kinh dị Creepypasta (Phần 74)

Tổng hợp truyện kinh dị Creepypasta (Phần 74)

Cùng đến với phần tiếp theo của câu truyện Nghề giáo. Các bạn có thể đọc phần trước tại đây.

Và lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài, tôi hoàn toàn chẳng thốt ra được lời nào. Đơn giản là đột nhiên tôi nhận ra mình không còn khả năng giải thích mọi hành động đã qua: từ đi xuống hầm, ra phía cuối gian, rồi chui vào căn phòng nhỏ ấy… bằng một lý do thực tế nào khác.

“ Tôi….tôi không biết nữa.” Tôi nói .” Chỉ là tôi thấy mình phải làm thế.”

Rồi Manny nói một câu rất lạ, mang đầy tính ẩn ý mà cho đến tận hôm nay nó vẫn còn vang vang bên tai tôi.

“ Lẽ ra thầy không nên chui vào trong phòng. Đó là điều họ muốn Họ đã đợi từ rất lâu một người khác đến để đi vào trong đó. “

Trong tôi luôn mang một niềm tự hào rằng bản thân là người suy nghĩ logic, chưa từng buông mình vào nỗi sợ phi lý . Thường xuyên tôi đi cắm trại đơn độc dài ngày, qua đêm giữa rừng cây cùng bọn thú sống về đêm, mà chẳng một giây bận nghĩ đến sinh vật trong trí tưởng tượng.

Ấy vậy hôm đó tôi đầu hàng, buông mình để bị cuốn đi theo dòng lũ ác mộng.

“ Làm sao anh biết tất cả những chuyện này, Manny?” tôi nghe giọng mình run rẩy như một nốt nhạc không rõ ràng.

“ Vì tôi từng được Connors dạy. Lúc ấy tôi học lớp 8. Cứ đều đặn mỗi sáng, tôi lại lên lớp, ngồi im đó trong lúc ông ta đọc lên thứ tiếng kỳ lạ chẳng phải là ngôn ngữ nào từ quyển sách đen. Chẳng thể nào tôi quên được. Nó quái đản cực kỳ…”

“ Nhưng lúc bên cảnh sát đến nhận chiếc hộp, một kỹ sư đưa cho họ mở chiếc hộp ra giúp tôi có cơ hội nhìn vào trong ấy. Chính là quyển sách đen. Tôi không hề ngờ rằng suốt quãng thời gian trước ông ta đọc một cuốn kinh .”

“ Anh lại bảo đó là một thứ tiếng lạ mà.”

“ Đúng thế, vì tôi đã nhận ra: suốt những năm tháng ấy, mọi tiết học , Connors luôn đọc ngược quyển kinh thánh.”

Tôi cảm thấy cơ thể mình lành lạnh.

“ Đã bao giờ thầy nghe một đoạn thu âm tua ngược chưa ? Giọng đọc của ông ta y hệt thế. Có lẽ chẳng bao giờ tôi vỡ lẽ ra nếu không có dịp nhìn thấy nó trong văn phòng. “

Từng tế bào não trong đầu tôi cố gắng xâu chuỗi mọi sự kiện, tôi im lặng đứng trước Manny như một sinh linh bị phơi bày toàn thể, bị lột trần ra, dễ thương tổn. Thế giới hữu hình, hợp lý, thế giới của vật chất vỡ vụn sụp đổ quanh mình.

“ Nhưng tất cả có liên quan chi đến tôi ?”

Ánh mắt Manny chợt chuyển sang thông cảm….

“ Ôi lạy Chúa….. Thầy không biết “

“ KHÔNG BIẾT CHUYỆN GÌ ?”

“ Phòng học của thầy. Là phòng của ông ta. Đó là phòng của Connor.”

Tôi gặp khó khăn để nhớ rõ ràng chuyện xảy ra trong các ngày tiếp sau đó. Vừa tìm cách ghép lại hết mọi mảnh của sự kiện nhằm chứng minh mình là nạn nhân của môt trò chơi khăm tâm linh, tôi vừa cảm thấy sự hiểu thấy về thực tại xung quanh mờ nhạt mong manh dần. Tôi đã thất bại. Thậm chí tôi còn đến thư viện công để truy dò tung tích người tên Connors vì ban giáo dục quận đưa thông tin ông ta đã cáo đơn nghỉ vài năm trước, mất dấu không biết đi đâu.

Các báo cáo từ hộ dân lân cận trường về các hình ảnh dị thường trong khuôn viên: dải ánh sáng quét ngang dọc trong đêm, tiếng hú và gào thét từ trong tòa nhà, một dáng hình tóc dài thấy rõ ràng bên cửa sổ một phòng học tối om.

Ngay lớp học tôi dạy.

Vài ngày sau. Tôi trình bày tất cả mọi điều mình biết về căn hầm cho Lorna nhân lúc bà được phía cảnh sát yêu cầu lập báo cáo về hiện tượng lạ diễn ra về đêm. Do hệ thống camera an ninh không ghi lại được gì nên chỉ có thể dựa vào mô tả từ hộ dân xung quanh. Hóa ra bà ấy cũng biết về căn phòng nhỏ, giải thích rằng nó từng dùng làm nhà kho nhưng giờ thì hết cần nữa. Đơn giản là thế.

Tôi kể tiếp về cô gái mình thấy, cách cô ta bước xuống tầng hầm, dải tóc buộc trên dây kéo đèn. Khi bà yêu cầu được thấy bằng chứng, tôi dẫn bà vào lớp học, mở hộc bàn lấy ra hộp phiếu chỉ mục. Cả hai thứ đều biến mất tự lúc nào, và tôi phải hết sức cố gắng trình bày trong lúc bà kiên nhẫn lắng nghe, chậm chạp gật đầu….

Một đề nghị Loran đưa ra đó mà tôi lập tức chấp nhận là nghỉ công tác ngắn hạn nhằm dành thời gian vượt qua cú sốc lẫn áp lực bởi mọi chuyện vừa qua.

Và suốt những ngày phép tôi lật lại, kiểm tra từng chi tiết nhỏ, tái hiện từng khoảng khắc…. nhưng buồn thay không hề đi đến một kết luận chính xác nào. Dù sao thì tôi cũng ngủ lại được một chút….

10 ngày sau.

Tôi đến lớp trong một tâm trạng vừa đủ ổn có thể tiếp tục kết thúc năm cuối cấp. Học trò vẫn cười vang với những câu đùa, học tập vẫn nghiêm chỉnh như ngày nào và tuyệt nhất trong tất cả đó là các báo cáo trông thấy hiện tượng kỳ lạ đã chấm dứt. Công tác tu sửa tầng hầm đã hoàn thiện, cửa cầu thang dẫn xuống phòng hơi bị khóa kín lại.

Cuối học kỳ, Hiệu trưởng nghĩ rằng xếp Amy Waller vào lớp Anh ngữ 9 năm sau tôi phụ trách sẽ là ý tưởng hay, vừa có lợi cho công tác vừa có thể ít nhiều giúp tôi hồi phục khỏi chấn thương tâm lý, trực tiếp đối diện các giả thuyết kinh hoàng, các lời bóng gió của dư luận. Hoàn toàn đồng ý với Lorna điểm ấy.

Đoạn bà triệu tập tôi đến văn phòng để gặp gỡ lại phụ huynh của em Amy.

Vừa lướt qua bàn tiếp tân, một chân đặt vào phòng thì đứng ngay trước mắt tôi là 3 nhân vật suốt đời mình chưa từng thấy qua !

“ Chào thầy, đây là bé Amy cùng bố mẹ, ông bà nhà Waller.” Lorna giới thiệu nhau, trong khi họ tiến đến gần bắt tay tôi xã giao.

Đây không phải gia đình tôi tiếp chuyện đêm họp phụ huynh ! Chưa bao giờ tôi trông thấy họ, cũng chẳng có một ký ức họ là ai ! Tôi không biết bộ 3 trước mặt mình là ai cả !

Căn phòng quay cuồng trong choáng váng trong lúc tôi tái hiện cái đêm định mệnh. Hàng loạt khả năng ùa đến: rằng ít nhất tồn tại một gia đình quanh đây dính dáng đến nghệ thuật hắc ám, giả nhân dạng kẻ khác xâm nhập ngôi trường tìm kiếm tế vật hoặc ai đó, vật gì đó khác.

Rằng tôi còn đang bị đặt dưới sự theo dõi của họ.

“ Và rồi còn có những gia đình khác…” lời Oscar từng nhắc.

Hôm sau tôi đệ đơn nghỉ việc, mặc kệ cảm giác ray rứt vì bỏ lại học trò mà không cho chúng biết thông tin gì. Từng có lúc tôi nghĩ đến cách chuyển trường, nhưng hẳn dù có đi đâu họ cũng sẽ bám theo thôi. Thế giới quan một thời của tôi giờ bị xuyên tác, bẻ cong bởi nhận thức sự tồn tại các nghi lễ tà giáo. Con người quanh ta, dũng cảm quý phái trong hình thể hoàn hảo nhất là thế, lại tiềm ẩn cả cấp độ tàn độc ác nhân khôn lường, và tốt nhất tôi nên rời xa những tâm trí người trẻ tuổi tránh làm lung lạc họ, mà tập trung chữa lành chính mình.

8 năm tiếp là những chuỗi ngày du lịch rong ruổi du lịch, viết bài cho các chương trình truyền hình, bản tin radio, làm mọi điều một giáo viên trung học chưa có dịp làm bởi yêu cầu công việc. Khoảng thời gian đó nghe tin cảnh sát đã bắt được một người đàn ông 57 tuổi vì tội mưu sát con gái lớn nhà Waller, dù thi thể vẫn chưa được thu hồi. Hắn thú nhận tội lỗi đồng thời bị cáo buộc liên quan đến cái chết của ba cô gái khác ngoài ngoại ô. May mắn thay cho phụ huynh nhà ấy, bởi kẻ thủ ác đã thú nhận, giúp ít nhiều đem đến cho họ một điểm kết cho niềm mong mỏi bấy lâu.

Và năm dài tháng rộng dần qua, khi dần dần tôi lấy lại được sức mạnh, học tập các thất bại đã qua, có lại giấc mơ và khả năng làm việc cùng điều quan trọng nhất: một niềm vui sống, tôi chợt thấy mình nhung nhớ cảm giác được đứng lớp. Chưa bao giờ tôi thoải mái khi rời bỏ nghề nghiệp mình từng gắn bó như thế.

Thành ra đến năm 2010, tôi quay lại nghề giáo, khởi điểm bằng vị trí giáo viên thay thế. Tháng đầu tiên đi làm lại, tôi thấy mình trở về ngôi trường cũ trong khu The Drive. Dù thời gian qua nó thay đổi ít nhiều, nhưng giáo viên ngày trước đa số vẫn còn trụ lại.

Đến cuối ngày, tôi mừng khi mình gặp lại một gương mặt thân quen: Oscar.

Ông ấy nhận ra người thầy năm xưa ngay lập tức. Chúng tôi chào hỏi, trò chuyện ngắn ngủi vài phút, và cười đùa vì biết tin sau 8 năm , ông đã được thăng chức lên vị trí quản lý bộ phận lao công.
Trước lúc quay ra bãi xe rời đi, tôi quay nhìn lại ông một lần hỏi rằng:

“ Ông còn chìa khóa xuống hầm chứ ?”

“ Không thể đưa cho thầy được nữa đâu…”

“ Thật ra với chức danh hiện nay, anh thừa khả năng mà.”

Oscar gật đầu nói với giọng rên rỉ :

“ Tôi ước sao thầy có thể bỏ nó lại phía sau mà sống tiếp cho rồi.”

Không nói gì, tôi tìm trong xe đẩy một mảnh giẻ lau cùng cái đèn pin.

“ Mượn xíu nhé ?”
-
-
-
-
Oscar kiểm tra khắp dọc hành lang, rồi chậm chạp, do dự đẩy cánh cửa dẫn xuống tầng hầm, chắn giữ nó lại bằng chiếc xe dụng cụ. Ông đi trước, mở hệ thống chiếu sáng.

“ Để tôi đợi thầy trên đây, coi chừng không ai đóng cửa lại . Nhưng mà nhanh lên cho….”

Tôi gật đầu bỏ ông lại đầu cầu thang, chìm dần vào bóng tối của căn phòng dài cảm nhận đường đi giữa các bức tường. Dừng lại tại khoảng giữa nơi ánh sáng chạm ranh giới của bóng tối, tôi đưa tay lên đầu giật công tắc đèn trần.

Mọi thế chẳng khác ngày xưa bao nhiều. Trong góc xa cuối hầm, dưới một gầm thấp, là căn phòng nhỏ.

Bước từ từ do dự đến trước cái tay nắm bằng đồng quen thuộc, tôi xoay một chút, đẩy cánh cửa vào bên trong.

Ánh đèn pin rọi sáng dãy ghế gỗ dài bên trái. Đoạn tôi bỏ giày , kẹp dưới khung cửa cố định nó lại, xong chui hẳn vào phía sau cánh cửa, chiếu đèn pin lên .

Biểu tượng còn nguyên đây: Vòng tròn, ngôi sao năm cánh, khuôn mặt con dê.

Đặt đèn pin thăng bằng trên ghế cho chiếu lên trần phòng, quỳ xuống, một tay giữ cửa tay kia dùng mảnh giẻ lau đi biểu tượng đó. Nó đã vẽ quá lâu nên hơi tốn công một chút. Tự dưng, tai tôi nghe thấy âm thanh tiếng lạch cạnh ở phía bên ngoài, nhưng quá sợ không dám chiếu thử đèn ra xem. Dự là trí óc tôi lại giở trò chút thôi.

Mồ hôi chảy xuống đẫm cả lông mày và cuối cùng tôi cũng chùi sạch cái hình vẽ đó. Cầm đèn lên tôi rọi lại một lần nữa kiểm tra thành quả của mình.

Có vẻ tôi đã tìm thấy thứ mình cần. Phía cạnh bên của cánh cửa, gần cái khe chốt khóa , nhỏ nhỏ mờ khá mà thấy được dưới điều kiện sáng của hầm nhưng vừa đủ với tôi.

Những vết cào xước. Dù chất gỗ đẽo nên cửa khá nặng vậy mà nó vẫn bị cào tróc lên gần khe chốt. Vài chỗ khác cũng có vết cào tương tự.

Đó là lúc tôi nhận thấy nó, nằm bên dưới bàn chân trần của mình. Quá mỏng manh, quá mờ nhạt đến độ nếu mang giày có lẽ tôi chẳng thể nào cảm nhận được. Tôi cúi xuống, cẩn trọng nhặt vật ấy lên, từ tốn đặt vào lòng bàn tay mình rồi soi sáng nó.

Một cái móng tay…..

Tại một nơi trên địa cầu này, sự nhân đạo của con người đã hoàn toàn biến mất.

Và đến tận hôm nay, mỗi khi nhắm mắt lại tôi vẫn phải thu hết sức lực bản thân nhằm giữ lại hết mọi cơn ác mộng.

Bởi sự thật là, dù tôi có thể không tin vào Thượng Đế, đôi lúc tôi vẫn sợ quỷ dữ.

Chúng làm tôi kinh hoàng.

( Hết )
------------------------------------------------------

Về phần vị trí cụ thể thì thực ra, ngay từ phần 1 đã nhằm ẩn ý chỉ ra ngôi trường nằm tại đâu rồi. Dựa vào thông tin dưới đây các bạn có thể truy cập Vancouver School Board dùng bản đồ tích hợp để dò tìm. Tại sao không đưa tên rõ ràng là thể ý muốn của tác giả.

Đầu tiên, là trường trung học. Ở British Columbia thì trung học ( họ gọi là "secondary school" ) bao gồm lớp từ 8 -12 hoặc 11 -12. Ngôi trường bạn cần tìm là là cấp secondary được xây dựng vào khoảng năm 1920 - 1930 .

Thứ 2. Nằm ở phía bờ Đông.

Thứ 3. Gần một khu dân cư lâu đời bậc nhất Vancouver. Đó là địa phận Hastings - Sunrise.

Thứ 4. Cuối cùng là gần The Drive (cụ thể hơn đó là Comercial Drive )

Tổng hợp 4 yếu tố trên, các bạn sẽ xác định được ngôi trường trong bài.
_______________________________

<< Xem phần 73