Tán gái, châm ngôn hay, status hay, thơ hay, câu nói hay Tin nhắn chúc mừng, tin nhắn đẹp, tán gái, truyện hay

Thằng mồ côi láo xược

Thằng mồ côi láo xược

Câu chuyện kể về quá trình một đứa bé thoát khỏi cảnh bị người khác xem thường như thế nào.

Tôi không còn mẹ từ lúc 9 tuổi và mất cha khi 12 tuổi. Mẹ tôi bỏ nhà đi cách đây 19 năm và tôi chưa bao giờ được gặp lại mẹ cùng với 2 đứa em nhỏ mà bà mang theo. Ba năm sau khi mẹ bỏ đi, cha tôi cũng qua đời vì tai nạn. Ông cùng cộng sự hùn vốn kinh doanh quán cà phê tại một thị trấn nhỏ của Misouri. Lợi dụng một làn cha tôi đi công tác, người cộng sự bán tiệm cafe rồi bỏ đi cùng với số tiền. Có người bạn biết được đã giục ông trở về ngay;và trong lúc vội vã, cha đã gặp tai nạn xe hơi ở Salinas, Kansas.

Hai người cô của tôi, già cả và ốm yếu và rất nghèo khổ đành đưa 3 trong số 5 anh chị em chúng tôi về nuôi. Còn tôi và một đứa e trai khác thì chẳng ai muốn nhận. Hai anh em chúng tôi rất sợ phải sống vất vưởng như những đứa trẻ mồ côi. Chẳng bao lâu nỗi sợ đã thành sự thật. Có một thời gian ngắn chúng tôi ở cùng một gia đình nghèo trong thị trấn. Nhưng thời cuộc sàng ngày càng khó khăn, người trụ cột gia đình ầy bị mất việc và không thể nuôi tôi được nữa. Sau đó ông bà Loftin đưa tôi về sống trong trang trại của ông bà, cách thị trấn khoảng 18 cây số. Ông Loftin đã 70 tuổi, mắc bệnh đau lưng và phải nằm trên giường suốt cả ngày. Ông bảo tôi có thể ở lại miển, “Không trộm cắp, không nói dối và biết nghe lời”. Tôi nghiêm chỉnh tuân theo ba yêu cầu đó và xem chúng như kinh thánh của mình.

Rồi tôi bắt đầu đi học, nhưng ngay sau tuần đầu tiên tôi đã quay về nhà trong nước mắt. Những đứa bạn học đã lấy tôi làm trò cười;chúng chế nhạo cái mũi to của tôi, rồi bảo tôi là thằng tối dạ và gọi tôi là “ thằng mồ côi láo xược”. Tôi cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm đến mức muốn cho chúng một trận nhưng ông Loftin đã bảo tôi:”Một người đàn ông sẽ trở nên vĩ đại nếu bước qua sự tranh cãi hơn là ở lại và đánh nhau”. Tôi nghe lời ông và đã không trả đũa bất kỳ ai cho đến lúc bị một đứa nhặt phân gà từ vườn trường ném vào mặt. Tôi cho nó một trận nhừ tử; và nhờ đó mà quen được với 2 người bạn nữa. Chúng nói thằng bé xấc xược ấy đáng bị như thế.

Tôi rất hãnh diện vì cái mũ mới được ông Loftin mua cho. Nhưng một hôm một đứa con gái to xác đã giật nó khỏi đầu tôi rồi đổ đầy nước vào trong và làm hỏng nó. Con bé nói rằng phải đổ nước vào “để thấm ướt cái hộp sọ dày cộp của tôi và ngăn bộ óc chứa đầy bỏng ngô của tôi khỏi nổ lốp đốp

Tôi không bao giờ khóc ngay ở trường, nhưng khi về đến nhà thì lại khóc nức nở. Thế rôi một ngày, bà Loftin đã cho tôi một lời khuyên xua tan rắc rối, lo âu và giúp biến những kẻ thù của tôi thành bạn bè. Bà bảo:”Ralph này, các bạn sẽ không trêu chọc cháu và gọi cháu là thằng mô côi láo xược nữa nếu cháu quan tâm và nghĩ cách giúp đỡ các bạn”. Tôi đã làm theo lời khuyên của bà. Tôi học hành chăm chỉ, chẳng bao lâu đã đứng đầu lớp và tránh được sự ganh ghét bởi tôi sẵn lòng giúp đỡ các bạn.

Tôi thường giúp mấy cậu cùng lớp viết bài luận, có lần còn làm hộ mấy cậu khác một bài thuyết trình hoàn chỉnh. Có cậu rất sợ mọi người biết đang phải nhờ tôi giảng bài nên lần nào đến nhà ông Loftin cũng nói dối mẹ là đi săn chuột đồng và giả vờ dắt chó theo. Tôi còn giúp một cậu nữa biết bình luận sách và bỏ ra các buổi tối kèm toán cho một bạn gái.

Rồi 2 ông hàng xóm qua đời, một người phụ nữ bên cạnh cũng bị chồng bỏ rơi. Tôi trở thành lao động chính duy nhất của cả 4 gia đình. Suốt 2 năm tôi làm đỡ việc cho những quả phụ này. Trên đường đến trường hoặc về nhà, tôi thường ghé quan trang trại gia súc của họ,giúp họ chặt củi, vắt sữa bò, cho gia súc ăn và tắm cho chúng.

Từ một kẻ bị nguyền rủa, bị ghẻ lạnh, tôi trở thành một chàng trai được chúc phúc. Mọi người coi tôi như người bạn và đã bộc lộ tình cảm chân thành ngày tôi từ lực lượng hải quân trở về. Hơn 200 nông dân đến thăm trong ngày đầu tiên tôi về nhà. Có những người đã vượt quãng đường hơn 130 cây số, tất cả đều xuất phát từ sự quan tâm ấm áp. Vì bận rộn và vui vẻ giúp đỡ mọi người nên tôi chẳng còn mấy khi có thời gian đau buồn. Và đến giờ đã 13 năm trôi qua, chằng còn ai gọi tôi là thằng mồ côi láo xược nữa.

Xem thêm: Một kẻ cặn bã đã cứu hàng ngàn người như thế nào?