Tán gái, châm ngôn hay, status hay, thơ hay, câu nói hay Tin nhắn chúc mừng, tin nhắn đẹp, tán gái, truyện hay

Những lời nói hồn nhiên của con trẻ nhưng lại khiến người lớn rợn tóc gáy

Những lời nói hồn nhiên của con trẻ nhưng lại khiến người lớn rợn tóc gáy

Trẻ con rất hồn nhiên nhưng đôi khi chính vì sự ngây thơ đó lại khiến người lớn chúng ta nơm nóp lo sợ.

Khi con trai tôi còn nhỏ, chúng tôi thường chơi một trò chơi mà tôi tin chắc rằng có khá nhiều bạn ở đây cũng từng chơi với những đứa trẻ, tôi giả vờ đang ăn mặt con trai tôi bằng cách dụi dụi vào mặt thằng bé và nói “ măm măm măm”. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như mọi chuyện chỉ có thế đúng không? Nhưng ngày hôm qua, khi đang nằm trong lòng tôi, thằng bé bỗng nhiên ngồi bật dậy và đưa tay lên ôm lấy gương mặt tôi rồi thì thầm: “ Mẹ ơi, con sẽ không bao giờ ăn mặt mẹ đâu.”- thằng bé vừa nói vừa hôn nhẹ lên má tôi. Tôi đã bật cười vì sự hồn nhiên và đáng yêu của thằng bé, nhưng rồi con trai tôi nói tiếp: “ Nhưng con định sẽ cắt nó xuống và đeo nó như một chiếc mặt nạ.”

-------o0o0o0o-------

Tối hôm đó, tôi đang trò chuyện với chị gái tôi tại bàn ăn khi chúng tôi vừa dùng xong bữa tối, chị ấy đang mang thai, con trai tôi, khi đó mới 4 tuổi, nhìn chằm chằm vào bụng chị ấy rồi nói : “ Trong bụng bác có một em bé đúng không ạ?”.
Chúng tôi cười, chị gái tôi xoa đầu thằng bé: “ Đúng rồi Jim” 
Thằng bé xoay người, trượt khỏi chiếc ghế đang ngồi và đi về phía nhà bếp, vừa đi vừa nói: 
- Vậy thì chúng ta phải lấy nó ra ngay thôi, để con đi lấy dao.

-------o0o0o0o-------

"Bố ơi, bố biết không, con yêu bố nhiều tới nỗi con chỉ muốn chặt đầu của bố xuống và mang nó đi khắp nơi để con có thể ngắm nhìn gương mặt của bố bất cứ khi nào con muốn." 

-------o0o0o0o-------

"- Bố ơi, 3 đứa trẻ mới tới là ai vậy? 
- Đứa trẻ nào con yêu, chẳng có ai khác ngoài gia đình ta sống trong ngôi nhà này cả.
- Thật mà, con vừa chơi với các bạn ấy ngoài sân , khi con nói con sống ở đây, các bạn ấy đã nói rằng các bạn ấy cũng thế. 1 bạn sống ở góc vườn, một bạn ở trước cửa nhà ta, chỗ mấy luống hoa, và một bạn người lúc nào cũng ướt nhẹp nói bạn ấy sống ở dưới gốc cây, cạnh cái bể bơi đằng sau nhà."

-------o0o0o0o-------

2 giờ sáng.
Tôi giật mình thức giấc, thấy con gái mình đang đứng dưới chân giường từ lúc nào. Con bé nhìn tôi chằm chằm:
-Có chuyện gì vậy con yêu?
-Không có gì ạ.
- ...
-...Bố ơi, làm thế nào để cắt lưỡi một người mà không giết họ?"


-------o0o0o0o-------

Xin chào, tôi là bố của một cặp song sinh 4 tuổi, một trai và một gái. Tôi ở đây vì tôi đang rất hoang mang.
Tối hôm qua, khi vợ tôi vừa tắm xong cho con gái tôi và cho nó đi ngủ, tôi nhìn thấy con trai tôi hình như có gì đó băn khoăn nên lại gần và hỏi thằng bé. Bằng vẻ mặt rất nghiêm trọng, thằng bé chầm chậm dắt tay tôi tới chiếc giường nơi con gái tôi đang say ngủ rồi nói: 
-"Bố ơi, con đến thế giới này chỉ có một mình thôi, thứ đang nằm đó, là một con quỷ, chúng ta nên chôn sống nó trước khi quá muộn. "
* Nhưng sáng nay, khi được hỏi lại, thằng bé tỏ ra không hề nhớ gì về những lời đã nói với tôi trước đó.

-------o0o0o0o-------

Chúng tôi quyết định sẽ mua một căn nhà gần trung tâm để thuận tiện cho việc đi lại. Ngày hôm đó tôi đưa Jim, đứa con trai 5 tuổi của tôi đi cùng. Nhân viên môi giới tỏ ra rất nhiệt tình khi giới thiệu cho tôi một căn nhà khang trang với giá khá rẻ. Khi vừa nhìn thấy căn nhà, Jim nắm chặt tay tôi với vẻ mặt rất căng thẳng. Nhân viên môi giới nhìn thằng bé rồi mỉm cười, chỉ vào một ngôi trường chỉ cách chúng tôi khoảng 300m và nói:
- Đó là nơi con trai anh sẽ theo học nếu anh chuyển tới căn nhà này. 
Sau đó chúng tôi tiếp tục đi xung quanh ngôi nhà, bỗng nhiên con trai tôi, chỉ tay vào cái bể bơi ở sân sau rồi nói:
- Đó là bể bơi, nơi mà con anh sẽ ngã xuống.
Ngay sau đó, nó hướng ngón trỏ ra phía đằng xa :
- Đó là nghĩa trang, nơi anh chôn cất con trai mình.
Ngay sau đó người nhân viên kêu mệt rồi vội vã ra về.
Tôi đã quyết định không mua ngôi nhà, nhưng khi gọi điện tới công ty môi giới , người ta cho biết họ không hề có thông tin gì về người nhân viên đã đi cùng chúng tôi hôm đó. 

-------o0o0o0o-------

Một vài ngày sau khi bố tôi qua đời, tôi và mẹ giật mình tỉnh giấc vào lúc giữa đêm bởi những tiếng đập cửa càng lúc càng lớn. Chúng tôi chạy vội xuống cầu thang.
Em gái tôi, nó đang cố gắng mở cánh cửa sau nhà và gào thét trong tuyệt vọng: 
- Mở ra !!!! Bố đang ở bên ngoài, bố muốn trở về nhà, chúng ta phải để ông ấy vào.

-------o0o0o0o-------

Chúng tôi vừa trở về từ đám tang của mẹ tôi, con gái tôi nói với tôi: 
- Mẹ ơi, khi mẹ mất, con sẽ không chôn mẹ đâu, con sẽ để thi thể mẹ vào một cái hũ thủy tinh thật đẹp để có thể nhìn thấy mẹ mỗi ngày.
Con trai tôi, dựa lưng vào ghế sofa, cười nhạt:
- Em ngốc quá, chúng ta tìm đâu ra chiếc hũ thủy tinh to như thế chứ, nếu chỉ mỗi cái đầu thôi thì còn có thể...

-------o0o0o0o-------

Khi con trai tôi được khoảng 3 tuổi, thằng bé đã nói với chúng tôi rằng tên nó từng là Austin, lúc đó tôi chẳng để tâm lắm, con nít mà, bạn biết đấy. Nhưng một ngày nọ khi chúng tôi đang đi dạo, khi ngang qua một cái nghĩa trang, con trai tôi bỗng thả tay tôi ra và chạy thẳng tới một phiến đá lớn, trên đó chỉ có một dòng chữ " Austin yên nghỉ tại đây", ngoài ra thì không có thêm một thông tin gì khác. Điều kỳ lạ là với vị trí của chúng tôi lúc đó thì không có cách nào nhìn thấy ngôi mộ được. Và hơn nữa, mãi tới 6 tuổi con trai tôi mới biết đọc.

-------o0o0o0o-------

Xin chào, tôi là một người trông trẻ vô trách nhiệm, lý do tôi ở đây, thú nhận điều này với các bạn là bởi vì có một chuyện đang ám ảnh tôi còn hơn cả cái nỗi sợ bị bố mẹ của bọn trẻ phát hiện ra tôi đã trông chừng con cái họ như thế nào. 
Tối qua, tôi nhận trông đứa con trai 4 tuổi của một gia đình ở cuối phố, sau khi tắm rửa cho thằng bé và đưa nó lên giường, tôi ra ngoài đi xem phim với bạn. Mọi chuyện đều rất bình thường nếu như hôm nay, khi vừa tắm xong, thằng bé không nói với tôi : 
- Cô ơi, cháu sẽ đi ngủ thật ngoan ngoãn, cô cứ đi về đi ạ.
- Sao cháu lại muốn cô đi về?
- Bởi vì... vì...cháu thật sự rất sợ cái cách cô đứng bất động trước cửa phòng cháu, nhìn cháu trừng trừng và cười lớn như tối hôm qua...

-------o0o0o0o-------

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, con trai tôi hỏi tôi:
-" Ba ơi, ngày mai bọn con sẽ chụp ảnh kỷ yếu, nhưng con rất ngại phải đứng trước máy ảnh ạ..." 
Phải rồi, ngày mai Jack bé nhỏ của tôi cuối cùng sẽ học xong mẫu giáo.
-" Đừng lo con yêu, ai cũng chụp ảnh kỷ yếu mà, con sẽ rất vui khi có một quyển album lưu lại gương mặt của tất cả bạn bè mình. Con có muốn xem ảnh kỷ yếu của ba không? " 
Thằng bé ngồi trong lòng tôi, chúng tôi cùng nhau lật từng trang của cuốn album, nhưng khi tới trang cả lớp chúng tôi chụp ở đại sảnh của trường thì thằng bé chỉ vào cái tủ kính chứa cúp, huân chương bên cạnh tôi rồi nói.
"-Cậu này giống Dave quá".
Dave? Tôi cố nhíu mắt nhìn. 
"-Dave nào hả con trai? Chỗ đó là cái tủ kính, chẳng có ai đứng đó cả."
"- Đây này, con sẽ lấy bút chì để khoanh tròn cậu ấy cho ba xem, Dave là cậu nhóc hay chơi với con mỗi đêm ấy ạ."

-------o0o0o0o-------

Người trong hình là Mary Bell, một sát thủ giết người hàng loạt 11 tuổi, sống ở Scotswood, Vương Quốc Anh.

Mary Bell

Vào năm 1968, trong vòng chưa đến 3 tháng, Mary đã sát hại 2 cậu bé là Martin Brown - 4 tuổi (vào ngày 25/5) và Brian Howe - 3 tuổi (vào ngày 31/7).

Bạn thân của Mary - Norma Bell - 13 tuổi (tuy cùng họ nhưng không hề có họ hàng với Mary) đã tham gia cùng Mary trong vụ giết người thứ hai. 

Khi bị bắt, chúng không hề tỏ ra sợ hãi.

Dưới đây là những câu Mary Bell đã nói khi bị tra khảo : 
"Tôi thích cái cảm giác được làm người khác đau"
"Brian Howe không có mẹ nên dù có chết thì cũng chẳng ai thèm nhớ nó đâu"
"Giết người thực ra chẳng xấu đến thế, tất cả chúng ta một ngày nào đó đều sẽ chết cả thôi."

-------o0o0o0o-------

3h sáng...
Chúng tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc không ngừng của con trai tôi:
- Sao vậy con?
- Có ông nào cứ nằm trên giường con ấy ạ.
Chúng tôi lên gác, chẳng có ai ở đó nhưng thằng bé vẫn một mực chỉ tay vào chiếc giường rồi gào khóc.
- Ông nào?? Con bảo ông ấy đi được không?
Thằng bé im lặng.
....
Chúng tôi lại mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
...
Sáng hôm sau trên đường đi học, thằng bé nói với tôi người đã chiếm giường của nó đêm qua tên là Frank ... tên của chú chồng tôi, người đã mất trước đó một ngày vì đột quỵ.
Còn nữa, sau đó khoảng 1 tuần, khi chúng tôi lái chiếc xe bán tải vào thị trấn, bầu không khí trong xe đang hoàn toàn im lặng. Bỗng nhiên con trai tôi lên tiếng: " Ông Frank đang đi cùng chúng ta kìa." rồi nhìn chằm chằm ra cửa kính phía sau lưng, chỗ chiếc thùng xe.

-------o0o0o0o-------

Chúng tôi lấy nhau khi tôi vừa tốt nghiệp và có một cậu con trai kháu khỉnh. Hôm nay là sinh nhật 3 tuổi của con trai tôi, sau khi thổi nến, thằng bé chạy tới ôm chầm lấy chồng tôi rồi nói: 
- Bố ơi, bố là người bố mới, nhưng bố tốt nhất trên thế giới này đấy ạ.
- Sao lại là người bố "mới" hả con trai?
- Bố trước đây của con xấu tính lắm ạ , ông ấy đã bổ chiếc rìu vào lưng con khi con đang giúp ông ấy chẻ củi phía sau nhà, rồi quấn con trong bao tải cùng với đá để khi bị vứt xuống sông, con không thể nổi lên được nữa...
Chúng tôi không nói nên lời:
-Nhưng giờ con đã có bố mới rồi, và bố sẽ chẳng bao giờ làm thế với con. Con yêu bố lắm.